Cõng đồng đội hy sinh trên lưng
rong một trận chiến ác liệt, người lính Nguyễn Hồng Phẩm nhận nhiệm vụ đưa một đồng đội bị thương rời khỏi trận địa. Trong tiếng bom đạn dồn dập, ông cõng đồng đội trên lưng, băng qua rừng và nhiều đoạn đường hiểm trở. Vì phải vừa tránh địch vừa di chuyển trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, ông không hề biết người đồng đội đã trút hơi thở cuối cùng trên lưng mình. Chỉ khi đến nơi an toàn, đặt đồng đội xuống để gọi quân y cứu chữa, ông mới bàng hoàng nhận ra đồng chí của mình đã hy sinh từ lúc nào không hay. Nỗi đau ấy theo ông suốt cuộc đời, trở thành ký ức không thể nào quên về sự hy sinh của những người lính trong chiến tranh. Câu chuyện thể hiện tình đồng chí, đồng đội sâu nặng và tinh thần "quyết không bỏ lại đồng đội phía sau" của Bộ đội Cụ Hồ.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cựu chiến binh Nguyễn Hồng Phẩm đã trải qua nhiều trận chiến ác liệt và chứng kiến sự hy sinh của biết bao đồng đội. Một kỷ niệm theo ông suốt cuộc đời là lần cõng một đồng đội bị thương rời khỏi chiến trường giữa mưa bom, bão đạn.
Với suy nghĩ phải bằng mọi giá cứu được đồng đội, ông vượt qua quãng đường đầy hiểm nguy, không ngừng động viên người chiến sĩ trên lưng mình cố gắng cầm cự. Chỉ khi đưa đến nơi an toàn, ông mới đau đớn nhận ra người đồng đội đã hy sinh từ trước đó. Khoảnh khắc ấy trở thành nỗi day dứt không thể nào quên đối với người lính đã từng vào sinh ra tử.
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Hồng Phẩm là minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội sâu nặng của Bộ đội Cụ Hồ. Trong chiến tranh, họ luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau, quyết không bỏ lại đồng đội trên chiến trường. Sự hy sinh thầm lặng ấy góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc và nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập và lòng biết ơn đối với những người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



