CÕNG ĐỒNG ĐỘI VƯỢT DỐC
CÕNG ĐỒNG ĐỘI VƯỢT DỐC
Sau khi hai đồng đội cùng quê đã ăn được vài bát cháo nóng, sức khỏe vẫn còn rất yếu, không thể tự mình tiếp tục cuộc hành quân. Trước mắt là những con dốc dựng đứng, đường rừng lầy lội sau cơn mưa và chặng đường phía trước vẫn còn rất dài. Trong hoàn cảnh ấy, bác Thái Khắc Phượng không hề do dự. Bác lần lượt cõng từng người trên lưng, từng bước bám vào sườn núi, vượt qua những đoạn đường trơn trượt để theo kịp đội hình của đơn vị.
Mỗi bước chân đều nặng nhọc bởi sức nặng của ba lô, vũ khí và người đồng đội phía sau lưng. Thế nhưng, trong suy nghĩ của bác khi ấy chỉ có một điều duy nhất: không để đồng đội bị bỏ lại giữa núi rừng Trường Sơn. Chính tình đồng chí, đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để người lính vượt qua sự mệt mỏi, quên đi những cơn sốt rét và hiểm nguy luôn rình rập.
Nhiều năm sau, nhớ lại kỷ niệm ấy, bác vẫn xem đó là việc làm hết sức bình thường của một người lính. Bởi trong chiến tranh, sự sống của mỗi người luôn gắn liền với sự chở che, đùm bọc của đồng đội. Chính những hành động bình dị nhưng đầy nghĩa tình ấy đã góp phần làm nên sức mạnh đoàn kết, giúp quân và dân ta vượt qua biết bao thử thách để đi đến ngày toàn thắng.
Thông điệp: Lòng nhân ái được thể hiện rõ nhất khi con người sẵn sàng hy sinh lợi ích của bản thân để giúp đỡ người khác. Trong mọi hoàn cảnh, sự yêu thương và trách nhiệm với đồng đội sẽ luôn là nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất.



