Cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc
Sinh năm 1942, từ nhỏ, Vũ Hiệp Xạ đã thấm nhuần truyền thống yêu nước của quê hương Việt Yên anh hùng. Ngày 8/2/1960 ông lên đường nhập ngũ, trở thành lớp tân binh thứ 2 của tỉnh Bắc Giang thời bấy giờ tham gia lực lượng vũ trang và được bổ sung vào lữ đoàn pháo binh 386 F351. Với tinh thần dũng cảm và sự nhanh nhẹn của người chiến sĩ tân binh, ông đã được đơn vị cử đi đào tạo tại trường Sĩ quan Pháo binh ở Sơn Tây. Tháng 4/1965 khi tốt nghiệp loại ưu, ông được phong quân hàm thiếu úy và được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam; sau đó được đề bạt làm Chính trị viên Phó đại đội bộ binh, thuộc tiểu đoàn 9051 và chỉ huy quân tại chiến trường B.
Ông Xạ cho biết: “khi đó chiến tranh ác liệt, địch đánh phá làm hỏng hết các tuyến đường giao thông của ta, sau khi dẫn quân đến địa phận Trung - Lào ông phải cùng các chiến sĩ đồng đội gùi hàng đến nơi an toàn để chuyển vào chiến trường. Khi thì gùi 1 bao gạo 50 kg, lúc lại gùi xăng đựng trong ba lô con cóc cùng một chiếc gậy bên người... công việc thường xuyên và vất vả là vậy, khiến cho hai vai các chiến sĩ hồi đó bị phồng tấy hàng tuần nhưng nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn, chỉ cần xăng bắt lửa thì tính mạng khó được bảo toàn. Mặc dù vậy, anh em chiến sĩ vẫn không ai chùn bước, cùng quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Đầu năm 1968, ông được điều về binh trạm cửa khẩu 12, nơi mà có nhà văn đã ví “cánh của thép 12” cửa khẩu Trung – Lào. Tại đây, ông được giao nhiệm vụ phụ trách đoàn chèo xung kích của tỉnh Quảng Ninh đi phục vụ bộ đội...’’
Chiến tranh mỗi ngày một ác liệt hơn, do yêu cầu của công tác, năm 1969 ông được cử làm chính trị viên phó của tiểu đoàn công binh D2 binh trạm 12 - đơn vị chiếm giữ trọng điểm Sengphan, làm nhiệm vụ thông đường cho xe chi viện vào chiến trường lớn. Bao chiến sĩ đã anh dũng hy sinh tại đây, có lần bom đánh trúng đầu xe, ông bị hất văng ra ngoài, tưởng rằng cái chết đã cận kề... nhưng với ý chí, gan dạ của người lính cụ Hồ cùng sự quyết tâm “địch đánh 1 thì ta làm 10, đường ta cứ đi, xe ta cứ vượt.” Vượt qua những gian khó cùng thành tích đã đạt được, tiểu đoàn công binh D2 BT12 được tuyên dương “Đơn vị anh hùng”; cá nhân ông cũng được phong tặng danh hiệu “Chiến sĩ thi đua” và được bổ nhiệm làm Chính trị viên Trưởng, Bí thư đảng ủy của Tiểu đoàn. Năm 1973, ông tiếp tục được cử đi học đào tạo Chính ủy trung đoàn, năm 1975 ra trường được bổ nhiệm làm Trưởng ban Tổ chức của Sư đoàn 571 - Đoàn 559. Năm 1981, ông tiếp tục được giao làm Bí thư chi bộ, Phòng tổ chức thuộc Tổng cục hậu cần. Trong suốt quá trình đó, ông luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, được tổ chức tín nhiệm và đồng đội yêu quý.



