CÔNG NHÂN ĐÓNG CẦU PHAO
Câu chuyện về những công nhân và dân công tham gia đóng cầu phao dã chiến, bảo đảm cho bộ đội, xe pháo vượt sông an toàn trong mưa bom bão đạn.
Trong chiến tranh, mỗi con sông là một chướng ngại sống còn. Khi cầu bị đánh sập, chỉ có cầu phao dã chiến mới bảo đảm cho bộ đội và xe pháo vượt qua kịp thời. Ông Nguyễn Văn Khánh là một trong những công nhân đã trực tiếp đóng cầu phao ngay dưới làn bom đạn.
Ông Khánh vốn là thợ mộc, quen đóng thuyền, đóng bè. Khi chiến tranh leo thang, ông được điều vào tổ cầu phao của huyện. Công việc của họ là chuẩn bị vật liệu, lắp ghép phao, neo giữ cầu, tất cả đều phải làm nhanh, gọn, bí mật.
Phao không phải lúc nào cũng là phao chuẩn. Nhiều khi, họ phải dùng thùng phuy, thân tre, gỗ rỗng, buộc lại bằng dây thép, dây thừng. Mỗi khúc phao phải tính toán sao cho chịu được trọng lượng xe pháo. Ông Khánh nhớ có đêm, cả tổ làm việc trong nước lạnh đến tê buốt, tay run lên vì rét.
Nguy hiểm nhất là lúc hạ cầu. Máy bay địch thường đánh vào những điểm vượt sông. Vì vậy, cầu chỉ được lắp trong đêm, thường là sau nửa đêm. Khi cầu vừa hoàn thành, bộ đội và xe pháo phải qua ngay, rồi tháo dỡ nhanh trước khi trời sáng.
Có lần, khi xe pháo đang qua cầu thì pháo sáng bắn lên. Cả khúc sông sáng rực. Ông Khánh cùng đồng đội nằm ép sát mặt cầu, giữ chặt dây neo để cầu không trôi. Bom nổ phía thượng lưu, sóng đánh mạnh, nhưng cầu vẫn trụ được.
Sau mỗi lần vượt sông thành công, cầu phao lại được tháo rời, giấu vào bờ lau sậy. Không ai đếm được đã có bao nhiêu lượt bộ đội qua sông nhờ những cây cầu phao như thế. Nhưng ai cũng hiểu rằng, nếu không có cầu phao, nhiều chiến dịch sẽ bị chậm hoặc thất bại.
Sau hòa bình, ông Khánh trở về nghề cũ. Nhưng mỗi lần nhìn con sông quê yên bình, ông lại nhớ những đêm đóng cầu phao trong bom đạn, nơi ông và đồng đội đã góp phần nối những bờ chiến thắng.



