CÔNG NHÂN MAY QUÂN TRANG
Câu chuyện về những đường kim mũi chỉ thầm lặng làm nên quân phục cho hàng vạn chiến sĩ.
Xưởng may sơ tán của bà Trần Thị Tuyết nằm trong hầm nửa nổi nửa chìm. Máy may quay bằng chân, ánh đèn dầu yếu ớt. Bom rung đất, kim vẫn chạy.
Mỗi ngày, bà may hàng chục bộ áo quần. Không ai biết người mặc là ai, chỉ biết phải bền, gọn, ít rách. Có đêm, xưởng bị đánh sập một góc, mọi người chuyển sang hầm khác may tiếp.
“Áo có thể xấu, nhưng phải chắc. Để các anh ngoài kia còn sống,” bà Tuyết nói.



