CỤ BÀ CÕNG THƯƠNG BINH QUA SUỐI
Giữa chiến tranh ác liệt, một cụ bà quê Thái Bình đã nhiều lần cõng thương binh vượt suối trong đêm, bất chấp bom đạn và tuổi cao sức yếu, để cứu lấy sinh mạng những người lính trẻ.
Khi bà tôi cõng thương binh, bà đã ngoài năm mươi.
Lưng đã còng. Chân đã chậm. Nhưng lòng bà thì không bao giờ chậm.
1. Dòng suối và con đường sinh tử
Làng tôi có con suối nhỏ, mùa mưa nước dâng xiết. Đó là đường bí mật đưa thương binh từ bờ này sang bờ kia, tránh máy bay.
Cao trào đầu tiên là đêm đầu bà tham gia cõng thương binh. Người lính trẻ bị thương nặng, không thể tự đi. Không ai đủ khỏe. Bà bước ra, nói:
– Để tôi.
Không ai tin nổi.
2. Lưng bà và hơi thở người lính
Bà cõng anh trên lưng, tay bám vào dây rừng, từng bước dò qua suối. Nước lạnh buốt, chảy xiết. Bom nổ xa xa, ánh chớp loé lên từng hồi.
Cao trào lớn nhất là khi bà trượt chân giữa dòng. Bà ngã khuỵu, nhưng vẫn giữ chặt người lính trên lưng. Bà nói sau này:
– Ngã thì cùng ngã, chứ không để nó rơi.
Cuối cùng, bà đưa được thương binh qua bờ an toàn.
3. Một đời không huân chương
Bà cõng không chỉ một người. Bà cõng nhiều người qua suối trong suốt những năm chiến tranh.
Không ai ghi chép. Không giấy khen. Không huân chương.
Ngày bà mất, dân làng đưa tiễn rất đông. Người ta nhắc lại những đêm bà lầm lũi dưới bom đạn, lưng cõng sinh mạng người khác.
Có những người anh hùng không đứng trên bục vinh quang, mà đứng giữa dòng suối lạnh của chiến tranh.



