Người có công giúp đỡ cách mạng

CỤ BÀ THÁI BÌNH VÁ ÁO TRẬN CHO BỘ ĐỘI

Câu chuyện về một cụ bà Thái Bình dùng đôi tay già nua vá áo trận cho bộ đội, gửi theo từng mũi kim tình thương của hậu phương dành cho người lính nơi tiền tuyến.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà tranh nhỏ ở cuối làng, cụ Trần Thị Mùi không cầm súng, không ra trận. Cụ chỉ có kim, chỉ và một ngọn đèn dầu. Nhưng chính từ nơi ấy, những chiếc áo trận được giữ ấm cho người lính.

1. Khi kim chỉ thành vũ khí

Cụ Mùi đã ngoài năm mươi khi chiến tranh ác liệt nhất. Mắt mờ, tay run, nhưng nghe tin bộ đội thiếu áo, cụ xin tham gia tổ vá may của xã.

Cụ nói:
“Áo rách, lính lạnh, đánh sao được.”

2. Vá áo bằng tình mẹ

Áo đưa về thường rách vai, sờn lưng, thủng vì mảnh đạn. Cụ vá rất chậm, từng mũi kim nhỏ.

Có chiếc áo loang máu đã giặt nhiều lần. Cụ vừa vá vừa lẩm nhẩm:
“Không biết con ai…”

Cụ dùng vải lành nhất, cắt từ áo cũ của mình, vá vào chỗ rách.

3. Đêm không ngủ của người ở lại

Nhiều đêm, cụ vá áo đến sáng. Đèn dầu leo lét. Kim đâm vào tay, máu thấm vải.

Cụ chỉ quấn giẻ, vá tiếp.

Cụ bảo con cháu:
“Ngoài kia người ta không ngủ, mình sao ngủ được.”

4. Những chiếc áo trở về

Sau chiến tranh, có cựu binh tìm về, mang theo chiếc áo cũ đã sờn, nói:
“Áo này bà vá cho tôi.”

Cụ Mùi cầm áo, sờ từng đường kim, mắt rưng rưng.

Cụ mất năm chín mươi tuổi. Trên bàn thờ, con cháu đặt một chiếc kim khâu cũ, như đặt lại cả một đời vá áo cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn