“Cứ bắn đi!”
Giữa tiếng đạn bom, câu nói của Bế Văn Đàn vang lên:
“Cứ bắn đi!”
Chỉ ba tiếng ngắn ngủi.
Nhưng đó là lời nói của một người lính đã đặt nhiệm vụ lên trên sự sống của chính mình.
Khẩu trung liên tiếp tục bắn.
Đồng đội phía sau có thêm cơ hội.
Địch bị chặn lại.
Những người lính ta tiếp tục chiến đấu.
Bế Văn Đàn vẫn giữ vị trí.
Vai anh đau buốt.
Máu chảy.
Nhưng anh không buông tay.
Anh biết nếu mình buông ra, hỏa lực sẽ bị gián đoạn.
Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn nghĩ đến bản thân.
Anh nghĩ đến đồng đội.
Nghĩ đến nhiệm vụ.
Nghĩ đến thắng lợi của trận đánh.
Rồi anh anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn góp phần giúp đơn vị giữ vững trận địa và hoàn thành nhiệm vụ.
Một người lính đã ngã xuống.
Nhưng câu nói của anh vẫn còn vang vọng qua nhiều thế hệ:
“Cứ bắn đi!”



