Bài viết

Cú Chạm Tay Trong Phút Tử Thần

Khi Đạt dẫm phải mìn trong lúc làm nhiệm vụ trinh sát, Long đã từ chối bỏ chạy mà ở lại, dùng thân mình che chắn và cùng bạn tháo ngòi nổ giữa lòng địch. Sự dũng cảm và niềm tin tuyệt đối đã giúp họ hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn. Tình đồng chí ở đây là sự can trường, không bao giờ để đồng đội đơn độc trước cái chết.

Lâm Đồng17/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972, tổ trinh sát của LongĐạt nhận nhiệm vụ đột nhập vào căn cứ pháo binh địch để lấy bản đồ phòng thủ. Giữa bóng đêm đặc quánh của rừng già, họ bò qua ba lớp hàng rào kẽm gai, lách qua những bãi mìn râu tôm dày đặc.

Khi đã lấy được tài liệu và chuẩn bị rút lui, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên dưới mũi giày của Đạt. Anh đứng sững lại, mặt cắt không còn giọt máu. Đạt đã dẫm phải một quả mìn nhảy cực kỳ nguy hiểm – loại mìn sẽ văng lên ngang ngực mới nổ, sức công phá đủ quét sạch mọi thứ trong bán kính 15 mét."Long... chạy đi! Tao dính rồi. Cầm lấy bản đồ, chạy ngay về báo cáo!" – Đạt thào thào, mồ hôi vã ra như tắm.Long không chạy. Anh lẳng lặng quỳ xuống cạnh chân Đạt. Dưới ánh sáng mờ ảo của pháo sáng địch treo lơ lửng trên cao, Long dùng lưỡi lê rà nhẹ bên cạnh đế giày của bạn.
  • "Mày điên à? Nó nổ là cả hai cùng tan xác đấy!" – Đạt gào lên trong cổ họng.

  • "Câm mồm! Tao không về một mình để mẹ mày hỏi tội tao à?" – Long gằn giọng, bàn tay anh giữ chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Đạt.

  • Long thực hiện một hành động điên rồ: Anh dùng tay trái đè chặt nắp mìn, tay phải phối hợp cùng Đạt để tháo chốt an toàn. Suốt ba mươi phút đồng hồ, hai người lính chung một nhịp thở, chung một dòng mồ hôi. Long cố tình đặt cơ thể mình chắn giữa hướng văng của quả mìn và Đạt. Anh tự nhủ: Nếu có chuyện gì, mình sẽ là tấm lá chắn cho nó.Đúng lúc chốt an toàn vừa được khóa lại, một toán lính tuần tra địch đi tới. Long kéo Đạt lăn xuống một rãnh nước gần đó. Họ nằm bất động, nín thở đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi quân địch đi qua, hai người nhìn nhau, không nói một lời nhưng đôi bàn tay họ nắm chặt đến mức hằn vết.Hòa bình lập lại, ông Long và ông Đạt vẫn là đôi bạn chí cốt. Mỗi lần ngồi nhâm nhi chén trà, ông Đạt lại nhìn đôi bàn tay của ông Long – đôi bàn tay đã từng đè lên ngòi nổ để giữ mạng cho mình – và cười bảo:
    • "Năm ấy nếu ông không lỳ lợm, thì giờ tôi đã xanh cỏ rồi."

    Ông Long chỉ nhấp ngụm trà, mắt nhìn xa xăm:
    • "Đồng chí là vậy, mạng ông cũng là mạng tôi, bỏ làm sao được!"

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn