Cú Chạm Tay Trong Phút Tử Thần
Khi Đạt dẫm phải mìn trong lúc làm nhiệm vụ trinh sát, Long đã từ chối bỏ chạy mà ở lại, dùng thân mình che chắn và cùng bạn tháo ngòi nổ giữa lòng địch. Sự dũng cảm và niềm tin tuyệt đối đã giúp họ hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn. Tình đồng chí ở đây là sự can trường, không bao giờ để đồng đội đơn độc trước cái chết.
Mùa khô năm 1972, tổ trinh sát của Long và Đạt nhận nhiệm vụ đột nhập vào căn cứ pháo binh địch để lấy bản đồ phòng thủ. Giữa bóng đêm đặc quánh của rừng già, họ bò qua ba lớp hàng rào kẽm gai, lách qua những bãi mìn râu tôm dày đặc.
"Mày điên à? Nó nổ là cả hai cùng tan xác đấy!" – Đạt gào lên trong cổ họng.
"Câm mồm! Tao không về một mình để mẹ mày hỏi tội tao à?" – Long gằn giọng, bàn tay anh giữ chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Đạt.
"Năm ấy nếu ông không lỳ lợm, thì giờ tôi đã xanh cỏ rồi."
"Đồng chí là vậy, mạng ông cũng là mạng tôi, bỏ làm sao được!"



