Cự chiến binh Đoàn Ngọc Hải
Một buổi chiều cuối tháng 3, cái nắng bừng lên yếu ớt xuyên qua từng tàu lá chuối, tiếng gió xào xạc bên hiên nhà, cô trò chúng tôi như bị cuốn theo dòng hồi ức của ông Đoàn Ngọc Hải - một Cựu chiến Binh xóm Khuôn 2 - xã Phú Lạc. Khói chiều bảng lảng xen lẫn khói thuốc đưa chúng tôi trở về miền kí ức…
Một buổi chiều cuối tháng 3, cái nắng bừng lên yếu ớt xuyên qua từng tàu lá chuối, tiếng gió xào xạc bên hiên nhà, cô trò chúng tôi như bị cuốn theo dòng hồi ức của ông Đoàn Ngọc Hải - một Cựu chiến Binh xóm Khuôn 2 - xã Phú Lạc. Khói chiều bảng lảng xen lẫn khói thuốc đưa chúng tôi trở về miền kí ức…
Tháng 3 năm 1975, trên vùng đất Quảng Trị còn vương mùi khói lửa, những đơn vị tăng - thiết giáp của ta đang khẩn trương huấn luyện, chuẩn bị cho một chiến dịch lớn chưa từng có trong lịch sử.
Giữa bãi tập còn lấm bùn, tiếng động cơ xe tăng gầm vang từng hồi. Dưới cái nắng miền Trung gay gắt, những người lính trẻ vẫn miệt mài luyện tập từng động tác: từ lái xe vượt địa hình khó, hiệp đồng với bộ binh, đến xử trí các tình huống bất ngờ trên chiến trường.
Trong đội hình Tăng thiết giáp có chiến sỹ Đoàn Ngọc Hải, sinh ngày 24/02/1950, nhập ngũ tháng 9/1972. Lớn lên từ miền quê giàu truyền thống yêu quê hương, 22 tuổi - cái tuổi đầy mơ ước và khát vọng, gác lại thanh xuân, tạm biệt gia đình ông đi theo tiếng gọi nơi bom đạn cày xới nhưng không làm nao núng lòng người. Với ông, mỗi vòng bánh xích lăn đi không chỉ là một bài tập, mà là một bước tiến gần hơn tới ngày giải phóng miền Nam.
Người chỉ huy đơn vị - một cán bộ dày dạn kinh nghiệm luôn nhắc nhở:
“Huấn luyện phải như chiến đấu thật. Ra trận là phải thắng!”
Những buổi luyện tập kéo dài từ sáng sớm đến đêm khuya. Có hôm, cả đơn vị hành quân xuyên đêm, vượt sông, vượt đồi, luyện tập trong điều kiện gần giống chiến trường nhất. Ai cũng hiểu rằng: thời cơ lịch sử đã đến.
Cuối tháng 3, tin chiến thắng dồn dập từ các chiến trường miền Nam bay về. Không khí trong đơn vị sôi sục hơn bao giờ hết. Những chiếc xe tăng được kiểm tra lần cuối, đạn dược được chuẩn bị đầy đủ. Mỗi người lính đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt: ngày toàn thắng đã rất gần.
Rồi lệnh hành quân được phát ra.
Đoàn xe tăng nối dài, bánh xích nghiến trên mặt đường Trường Sơn, hướng thẳng vào Nam. Trong lòng mỗi chiến sĩ, Quảng Trị không chỉ là nơi huấn luyện, mà còn là điểm khởi đầu cho hành trình lịch sử tiến vào Sài Gòn.
Tháng 4 năm 1975, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, những chiếc xe tăng mang số hiệu quen thuộc đã húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu giờ phút toàn thắng của dân tộc.
Và trong chiến công ấy, có dấu ấn thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của những ngày tháng miệt mài huấn luyện nơi Quảng Trị - nơi những người lính tăng - thiết giáp đã rèn ý chí, bản lĩnh và quyết tâm để làm nên lịch sử, trong đó có ông Đoàn Ngọc Hải, người con ưu tú của xóm Khuôn 2 - xã Phú Lạc. Tháng 4 năm 1977, ông được xuất ngũ trở về với gia đình, với quê hương. Mang trong mình chất Lính, khi trở về quê hương ông luôn xông pha, đi đầu trong mọi phong trào của địa phương, hơn 20 năm giữ cương vị Trưởng thôn, ông luôn là người cán bộ mẫu mực, cần mẫn và quyết đoán. Với tinh thần “VÌ NƯỚC QUÊN THÂN, VÌ DÂN PHỤC VỤ” ông luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ địa phương giao phó. Còn ở gia đình ông là linh hồn của cả gia đình, luôn là người DẪN LỬA trong mọi câu chuyện, đặc biệt ông luôn là người dạy dỗ các thế hệ con cháu về tinh thần “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”.
Chúng ta, những người con của dải đất hình chữ S, sinh ra trong thời bình nhưng không được phép quên đi lịch sử, song song với nhiệm vụ học tập và rèn luyện, chúng ta hãy cùng nhau nuôi dưỡng tinh thần thép để luôn xứng đáng là con RỒNG cháu TIÊN.
Chúng ta được sinh ra trong thời bình, được hưởng mọi ân tình của thế hệ đi trước.
Thế hệ trẻ của dải đất hình chữ S luôn kiêu hãnh như những đóa Sen rực rỡ giữa tháng 5. Thế hệ trẻ chúng con nguyện một lòng thi đua học tập và rèn luyện để xứng đáng những gì thế hệ cha ông đã để lại.



