cụ chiến binh Nguyễn Tấn Hải
chuyện ngắn

Năm 1968, tại một vùng quê nhỏ ven sông, cậu thanh niên tên Nam vừa tròn hai mươi tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, Nam gặp Mai dưới gốc phượng già đầu làng. Hoa phượng đỏ rực như những ngọn lửa nhỏ cháy giữa mùa hè.
Mai trao cho Nam một cuốn sổ tay nhỏ và nói:
— Anh đi mạnh giỏi nhé. Em sẽ đợi ngày anh trở về.
Nam mỉm cười gật đầu, cất cuốn sổ vào ba lô rồi bước lên xe. Từ đó, những cánh thư qua lại trở thành sợi dây nối liền hai người.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Trong những đêm hành quân dưới mưa bom, Nam thường lấy cuốn sổ ra đọc những dòng chữ của Mai để có thêm nghị lực. Anh ghi vào đó những kỷ niệm, những ước mơ về ngày hòa bình.
Một lần trong trận đánh lớn, đơn vị của Nam bị bao vây. Anh cùng đồng đội chiến đấu kiên cường để bảo vệ vị trí. Khi trận chiến kết thúc, Nam bị thương nhưng vẫn giữ chặt cuốn sổ bên mình.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Nam trở về làng với vết thương trên vai và mái tóc đã điểm sương. Dưới gốc phượng năm nào, Mai vẫn chờ.
Mùa hè ấy, hoa phượng lại nở đỏ rực. Nam trao lại cuốn sổ đã cũ cho Mai. Trong trang cuối cùng, anh viết:
“Những năm tháng chiến tranh là thời hoa lửa. Giữa bom đạn, chính tình yêu, niềm tin và hy vọng đã giúp chúng ta vượt qua tất cả.”
Mai khẽ mỉm cười, còn những cánh phượng đỏ tiếp tục rơi, như kể lại câu chuyện đẹp của một thời hoa lửa không thể nào quên.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



