Bài viết

Cù Chính Lan (6)

Tây Ninh02/07/2026Tiêu Nhật Quang (Khu phố 18, phường Tân Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI: THỜI HOA LỬA

Nếu có ai đó hỏi em: “Điều gì làm nên giá trị của hòa bình hôm nay?”, em sẽ không trả lời ngay. Bởi em biết, đằng sau câu hỏi ấy là cả một “thời hoa lửa” – nơi mà mỗi trang lịch sử đều được viết bằng máu và nước mắt.

Em tự hỏi: nếu em được sống trong những năm tháng ấy, em có đủ dũng cảm để bước tiếp hay không?

Khi đọc về anh hùng Cù Chính Lan, em không khỏi xúc động. Trong chiến đấu, anh đã dũng cảm tiêu diệt xe tăng địch, góp phần quan trọng vào chiến thắng. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé nhưng gan dạ ấy khiến em hiểu rằng: sức mạnh không nằm ở thể chất, mà nằm ở ý chí và lòng yêu nước.

Rồi em nghĩ đến anh Ngô Gia Khảm – người chiến sĩ kiên trung, sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, anh vẫn không lùi bước. Em tự hỏi: điều gì đã giúp họ đứng vững giữa những thử thách khắc nghiệt đến vậy?

“Thời hoa lửa” không chỉ là những chiến công vang dội, mà còn là những mất mát lặng thầm. Có những người ra đi khi chưa kịp nói lời từ biệt, có những ước mơ mãi mãi dừng lại nơi chiến trường. Nhưng chính những điều đó lại làm nên giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.

Và rồi em quay lại câu hỏi ban đầu: “Hòa bình có ý nghĩa gì?”

Có lẽ, hòa bình chính là khi chúng em được đến trường, được cười nói vô tư mà không phải lo sợ tiếng bom rơi, đạn nổ. Nhưng phía sau những điều bình dị ấy là sự hy sinh to lớn của biết bao thế hệ đi trước.

Mỗi dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, khi đứng trước những hàng bia mộ, em không chỉ cúi đầu tưởng niệm, mà còn cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của cuộc sống hôm nay. Những cái tên khắc trên đá ấy không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của thế hệ trẻ.

Em hiểu rằng, lòng biết ơn không chỉ thể hiện bằng lời nói. Nó còn nằm ở hành động – ở việc học tập chăm chỉ, sống có ích và biết trân trọng những gì mình đang có.

Nếu được hỏi lại một lần nữa, em sẽ trả lời:
Hòa bình là điều quý giá nhất – bởi nó được đánh đổi bằng cả một “thời hoa lửa”.

Và chúng em – thế hệ hôm nay – sẽ tiếp tục giữ gìn ngọn lửa ấy, không phải bằng chiến tranh, mà bằng tri thức, bằng lòng biết ơn và bằng những ước mơ xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn