CÙ CHÍNH LAN – NGƯỜI ANH HÙNG DIỆT XE TĂNG

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Cù Chính Lan sinh năm 1930, quê ở xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ mất sớm, nhà lại đông em, nên từ nhỏ Cù Chính Lan đã phải lao động vất vả cùng cha để nuôi các em. Chính những năm tháng cơ cực ấy đã rèn luyện cho anh đức tính cần cù, chịu khó, thương người nghèo khổ và căm thù sâu sắc bọn thực dân, phong kiến áp bức nhân dân.
Sau Cách mạng tháng Tám thành công, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Mang trong mình lòng yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, năm 1946, Cù Chính Lan tình nguyện nhập ngũ. Vào quân đội, anh luôn gương mẫu trong học tập, công tác và sinh hoạt. Dù khi khỏe hay lúc ốm đau, anh vẫn cố gắng làm những việc có ích để giúp đỡ đồng đội, góp phần xây dựng đơn vị.
Khi còn là chiến sĩ liên lạc, Cù Chính Lan đã được biểu dương là “quân nhân gương mẫu”. Sau này, khi được đề bạt làm tiểu đội trưởng, anh càng thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm. Anh luôn quan tâm, động viên đồng đội, cùng anh em xây dựng tiểu đội ngày càng tiến bộ. Trong mắt đồng đội, Cù Chính Lan là người khiêm tốn, giản dị, giàu tình thương và rất đáng tin cậy.
Không chỉ gương mẫu trong đời sống, Cù Chính Lan còn là người chiến sĩ vô cùng dũng cảm, mưu trí trong chiến đấu. Trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất, ngày 7 tháng 12 năm 1951, khi trận địa bị lộ, địch bắn dữ dội, cấp trên ra lệnh tạm rút lui. Cù Chính Lan đã dũng cảm đi sau cùng, dùng súng máy bắn kiềm chế địch để bảo vệ cho đơn vị rút an toàn. Sau đó, anh còn quay lại trận địa tìm đồng đội bị thương và đưa được ba người trở về đơn vị.
Chiến công tiêu biểu nhất của Cù Chính Lan là trong trận Giang Mỗ lần thứ hai, ngày 13 tháng 12 năm 1951, thuộc Chiến dịch Hòa Bình. Khi quân ta đang chiến đấu quyết liệt thì một xe tăng địch tiến vào tiếp viện, bắn dữ dội, chặn đường rút và làm nhiều chiến sĩ ta thương vong. Trước tình thế nguy hiểm ấy, Cù Chính Lan căm giận xông lên. Anh nhảy lên xe tăng, dùng tiểu liên bắn vào khe hở trên tháp xe, nhưng súng bị hóc, xe tăng vẫn tiếp tục chạy và bắn phá.
Không hề nao núng, Cù Chính Lan hô đồng đội gom lựu đạn đưa cho mình. Anh lại lao lên xe tăng, tìm cách giật nắp và ném lựu đạn vào trong. Lần đầu, địch kịp ném lựu đạn ra ngoài và hốt hoảng lái xe bỏ chạy. Không để thời cơ vuột mất, Cù Chính Lan tiếp tục đuổi theo. Anh mở chốt lựu đạn, chờ vài giây rồi ném thẳng vào buồng lái. Lựu đạn nổ, chiếc xe tăng địch bị tiêu diệt tại chỗ. Chiến công ấy đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của bộ đội ta, làm dấy lên phong trào thi đua diệt xe tăng, xe cơ giới địch.
Không lâu sau, ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan tham gia trận đánh đồn Cô Tô. Trong trận đánh này, dù bị thương hai lần, anh vẫn dũng cảm xông lên phá tiếp hai lớp rào, mở đường cho đơn vị tiến vào tiêu diệt địch. Đến lần thứ ba bị thương nặng, anh vẫn không chịu rời trận địa. Nằm tại chỗ, anh tiếp tục chỉ hướng tiến công và động viên đồng đội xông lên chiến đấu. Khi trận đánh kết thúc thắng lợi, Cù Chính Lan đã anh dũng hy sinh.
Cù Chính Lan ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tấm gương chiến đấu của anh đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Anh là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam: gan dạ, mưu trí, thương yêu đồng đội, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Với những chiến công xuất sắc, Cù Chính Lan được tặng thưởng nhiều phần thưởng cao quý. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, anh được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về Cù Chính Lan nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Tấm gương của anh là lời nhắc mỗi chúng ta cần sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngại khó khăn, gian khổ và luôn sẵn sàng cống hiến cho quê hương, đất nước.



