Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cù Chính Lan: Người Anh Hùng Dùng Tay Không Bắt “Voi Sắt”

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Pháp, có một thế hệ thanh niên Việt Nam đã ra trận với trái tim rực lửa và ý chí sắt đá. Trong số những người con anh dũng ấy, cái tên Cù Chính Lan đã trở thành một huyền thoại bất tử gắn liền với những chiến công lẫy lừng trên Đường số 6.

Nghệ An19/08/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cù Chính Lan: Người Anh Hùng Dùng Tay Không Bắt “Voi Sắt”

Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ mà hào hùng, Đường số 6 đã trở thành một tọa độ lửa, nơi thử thách ý chí và lòng quả cảm của biết bao người con đất Việt. Giữa làn mưa bom bão đạn của thời hoa lửa ấy, cái tên Cù Chính Lan – chàng trai bần nông nghèo khó mồ côi mẹ từ năm 4 tuổi tại làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An – đã bước vào lịch sử quân sự như một huyền thoại bất tử. Nhập ngũ từ năm 16 tuổi, người Tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 225, Trung đoàn 9, Đại đoàn 304 ấy đã dùng chính dòng máu nóng của tuổi 21 để viết nên một khúc tráng ca kiêu hùng cho non sông.

Mùa đông năm 1951, chiến dịch Hòa Bình bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất. Để đè bẹp sức tiến công của quân ta, thực dân Pháp đã tung ra những chiếc xe tăng kiên cố, vừa điên cuồng nã đạn vừa gầm rú xé toạc không gian. Trong mắt các chiến sĩ lúc bấy giờ, những khối thép di động ấy là những con "voi sắt" hung hãn, cực kỳ khó đánh bại và là nỗi ám ảnh trên chiến trường. Ngày 13 tháng 12 năm 1951, trận Giang Mỗ bùng nổ, xe tăng địch lọt vào trận địa phục kích nhưng nhanh chóng phản công dữ dội, chặn đứng hướng rút quân và đường tiến của bộ binh ta, khiến thương vong mỗi lúc một tăng, tình thế vô cùng nguy cấp.

Giữa làn mưa đạn cày xới mặt đất, Cù Chính Lan chợt đứng bật dậy với ánh mắt rực lửa căm thù. Không một chút do dự, ông lao ra khỏi công sự, lợi dụng từng gốc cây, mô đá để áp sát chiếc xe tăng đang dẫn đầu. Khi chiếc "voi sắt" chỉ còn cách vài mét, Cù Chính Lan tung người nhảy phắt lên tháp pháo giữa khói súng mù mịt, dùng báng súng gõ mạnh vào nắp hầm khiến tên lính Pháp bên trong tưởng đồng đội gọi liền hé mở nắp xe. Nhanh như chớp, ông rút chốt lựu đạn nhưng không ném ngay mà bình tĩnh đến lạnh người, chờ cho khói thuốc xì ra vài giây – một khoảng thời gian vừa đủ để địch không kịp ném trả lại – rồi mới tống mạnh quả lựu đạn vào buồng lái, sập khóa nắp xe và nhảy xuống đất. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, chiếc xe tăng khựng lại, khói đen bốc nghi ngút, tiêu diệt toàn bộ kíp xe bên trong và mở màn cho phong trào thi đua diệt xe cơ giới địch toàn quân.

Nửa tháng sau, trong trận đánh đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951, người anh hùng ấy lại một lần nữa khiến đồng đội rơi nước mắt vì cảm phục. Dù bị thương lần thứ nhất rồi lần thứ hai, ông vẫn kiên quyết từ chối lui về tuyến sau, tiếp tục vác bộc phá xông lên phá tan các hàng rào mở đường cho đơn vị tiến vào. Đến khi bị trúng đạn lần thứ ba rất nặng, biết mình không thể qua khỏi, ông vẫn nằm tại chỗ, dùng chút sức tàn cuối cùng để chỉ tay về phía đồn địch và thúc giục: "Anh em xông lên... tiêu diệt địch...". Cù Chính Lan ngã xuống khi vừa tròn 21 tuổi, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ cho đất mẹ ngay trong giờ phút khúc ca chiến thắng vang lên, để rồi năm 1952, ông vinh dự được truy tặng Huân chương Quân công hạng Hai, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và trở thành một trong bảy cá nhân đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn