Cù Chính Lan – Từ cậu bé làng Quỳnh đến người chiến sĩ anh hùng
Vũ Thảo Duyên

Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ mất sớm, gia đình đông em nên từ nhỏ ông đã phải lao động vất vả để cùng cha nuôi các em. Những năm tháng tuổi thơ nhiều khó khăn đã rèn luyện ở Cù Chính Lan tính cần cù, chịu khó và nghị lực.
Năm 1946, khi thực dân Pháp trở lại xâm lược Việt Nam, Cù Chính Lan tình nguyện nhập ngũ. Trong quá trình công tác, ông luôn thể hiện tinh thần gương mẫu, giản dị, thương yêu đồng đội và hoàn thành tốt nhiệm vụ. Khi làm chiến sĩ liên lạc, ông được biểu dương là “quân nhân gương mẫu”. Sau này được giao làm tiểu đội trưởng, ông cùng đồng đội xây dựng đơn vị từ một tiểu đội còn yếu trở thành đơn vị khá.
Không chỉ có tinh thần trách nhiệm trong công tác, Cù Chính Lan còn nổi bật bởi sự dũng cảm và mưu trí trong chiến đấu. Trong trận Giang Mỗ ngày 7/12/1951, khi đơn vị phải tạm thời rút lui, ông ở lại phía sau dùng hỏa lực kiềm chế địch, sau đó quay lại tìm và đưa ba đồng đội bị thương về nơi an toàn.
Nhưng chiến công khiến tên tuổi Cù Chính Lan được biết đến rộng rãi là trận Giang Mỗ ngày 13/12/1951. Khi một xe tăng địch xuất hiện, chặn đường rút của bộ đội ta, Cù Chính Lan đã dũng cảm tiếp cận và dùng lựu đạn tiêu diệt chiếc xe tăng. Chiến công ấy trở thành một biểu tượng về lòng dũng cảm và sự mưu trí của người chiến sĩ Việt Nam trong Chiến dịch Hòa Bình.
Cù Chính Lan hy sinh ngày 29/12/1951 trong trận đánh đồn Cô Tô. Khi ấy ông mới 21 tuổi. Ngày 19/5/1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong bảy người đầu tiên được truy tặng danh hiệu cao quý này.
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng những phẩm chất của Cù Chính Lan – nghị lực, tình đồng đội, tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm – đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.



