CỤ GIÀ GIỮ NGỌN ĐÈN DẦU Ở ĐẦU LÀNG
CỤ GIÀ GIỮ NGỌN ĐÈN DẦU Ở ĐẦU LÀNG
Ở một ngôi làng nhỏ từng nằm trong vùng chiến sự, có một căn nhà vẫn giữ lại một chiếc đèn dầu cũ. Người giữ nó là một cụ già sống một mình sau khi con cháu đi xa. Không ai biết chính xác chiếc đèn có từ bao giờ, chỉ biết nó đã theo gia đình cụ qua những năm tháng chiến tranh.
Trong thời chiến, làng thường xuyên bị cắt điện. Ban đêm, ánh sáng hiếm hoi nhất không phải từ thành phố mà từ những ngọn đèn dầu nhỏ trong từng nhà. Chiếc đèn của gia đình cụ từng được dùng để soi đường cho cán bộ đi lại, để đọc tài liệu hoặc viết thư trong những đêm tối không trăng.
Cụ già kể rằng có những đêm phải che kín ánh sáng bằng nhiều lớp vải, chỉ để lại một khe nhỏ đủ nhìn thấy trang giấy. Nếu ánh sáng lọt ra ngoài quá nhiều, có thể gây nguy hiểm cho cả làng. Vì vậy, mỗi lần thắp đèn, ai cũng phải rất cẩn thận.
Một lần, có đoàn cán bộ dừng lại nghỉ trong làng. Trời tối và mưa lớn, không thể tiếp tục di chuyển. Cụ đã mang chiếc đèn dầu ra giữa nhà, đặt ở góc thấp để ánh sáng không lọt ra ngoài. Cả đoàn ngồi quanh đèn, tranh thủ ghi chép lại kế hoạch hành quân cho ngày hôm sau.
Ngọn đèn nhỏ không đủ sáng cho cả căn phòng, nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau và làm việc. Trong ánh sáng vàng yếu ớt ấy, không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng bút viết trên giấy và tiếng mưa rơi ngoài mái lá.
Sau khi đoàn đi, cụ vẫn giữ lại chiếc đèn dầu ấy. Nó không còn được dùng thường xuyên, nhưng cụ không bao giờ thay bằng đèn mới. Cụ nói rằng chiếc đèn đã từng giúp nhiều người vượt qua những đêm tối khó khăn, nên không thể bỏ đi.
Nhiều năm sau, khi làng có điện, hầu hết mọi người đều chuyển sang dùng đèn điện. Nhưng trong nhà cụ vẫn đặt chiếc đèn dầu ở góc bàn. Thỉnh thoảng, cụ lại lau bụi, châm dầu và thắp lên trong những buổi tối yên tĩnh.
Ánh sáng không còn quan trọng để soi đường hay viết tài liệu, nhưng với cụ, đó là cách để nhớ lại một thời đã qua. Mỗi lần ngọn lửa nhỏ bùng lên, ký ức về những năm tháng chiến tranh lại hiện về rõ hơn.
Có người hỏi vì sao không cất đi cho đỡ cũ. Cụ chỉ nói rằng những vật từng giúp con người vượt qua khó khăn không nên bị quên lãng. Chiếc đèn không chỉ là một đồ vật, mà là chứng nhân của một thời mà ánh sáng phải được giữ gìn cẩn thận.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn đèn dầu trong căn nhà nhỏ vẫn còn đó. Nó không còn chiếu sáng cho những cuộc hành quân, nhưng vẫn soi lại ký ức của một ngôi làng từng sống qua những đêm dài không điện, nơi con người dựa vào nhau và vào một ngọn lửa nhỏ để đi qua bóng tối.



