CỤ HỒ NGHINH – ĐÓA HOA LỬA BẤT DIỆT CỦA ĐẤT QUẢ
Một buổi chiều cuối tuần bình lặng, khi ánh nắng vàng hanh hao trải dài trên những cánh đồng lúa xanh mướt của xã Duy Trinh. Giữa không gian yên bình ấy, những câu chuyện về một "thời hoa lửa" oanh liệt của cụ bỗng hiện về vẹn nguyên qua lời kể của những bậc cao niên trong làng. Cụ Hồ Nghinh sinh ngày 15/02/1915 và mất ngày 15/03/2007. Trong tâm khảm người dân xứ Quảng, cụ không chỉ là một vị lãnh đạo tài ba mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và nhân cách cao thượng của một nhà trí thức dấn thân.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, vùng đất Quảng Đà khi ấy là túi bom, túi đạn của kẻ thù. Giữa làn mưa bom bão đạn tàn khốc, cụ Hồ Nghinh với cương vị Bí thư Tỉnh ủy đã chọn cách sống chết cùng nhân dân. Tại căn cứ địa Hòn Tàu huyền thoại – nơi rừng thiêng nước độc và luôn bị kẻ thù vây quét, cụ đã cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia sẻ từng bát cơm hẩm, củ sắn lùi với các chiến sĩ và đồng bào. Hình ảnh vị lãnh đạo dáng người thanh mảnh, đôi mắt sáng quắc nhưng nụ cười lại vô cùng hiền hậu đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi cho phong trào cách mạng nơi đây. Chất "hoa lửa" trong con người cụ Hồ Nghinh không chỉ là sự gan dạ trên chiến trường mà còn tỏa sáng từ trí tuệ của một nhà trí thức uyên bác. Cụ luôn giữ được phong thái điềm tĩnh lạ kỳ trong những giờ phút sinh tử để đưa ra những quyết sách chiến lược sắc sảo, xoay chuyển cục diện trận đánh. Cụ thường nhắc nhở cán bộ rằng: "Lấy dân làm gốc, có dân là có tất cả". Chính niềm tin sắt đá ấy đã giúp cụ cảm hóa được lòng người, biến mỗi gia đình, mỗi xóm nhỏ thành một pháo đài thép kiên cường. Cụ đã biến niềm tin thành sức mạnh hữu hình, sưởi ấm lòng quân và dân trong những đêm dài gian khổ dưới hầm sâu hay giữa rừng già lạnh lẽo.
Dù gánh vác trên vai trọng trách nặng nề, tâm hồn cụ vẫn vẹn nguyên sự tinh tế và tình yêu tha thiết dành cho quê hương. Cụ yêu từng câu hò, điệu lý, trân trọng từng nét văn hóa đặc trưng của người dân đất Quảng. Với cụ, làm cách mạng không chỉ là giành lại độc lập mà còn là giữ gìn cái "gốc" văn hóa và cốt cách con người. Sau ngày hòa bình lập lại, cụ lại tiếp tục dấn thân vào công cuộc kiến thiết đất nước với tư duy đổi mới đầy táo bạo. Lối sống liêm khiết, giản dị và gần dân của cụ đã trở thành bài học đạo đức vô giá cho bao thế hệ cán bộ sau này. Cụ chính là minh chứng sống động cho thế hệ tận hiến, nơi lòng yêu nước hòa quyện cùng phong thái của một kẻ sĩ hành đạo.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, Duy Xuyên hôm nay đã thay da đổi thịt với những con đường bê tông sạch sẽ và tiếng cười rộn rã của trẻ thơ cắp sách đến trường. Thế nhưng, cuộc đời và sự nghiệp của cụ Hồ Nghinh vẫn mãi là một đóa hoa lửa bất diệt, soi sáng lý tưởng cho lớp trẻ chúng tôi. Đứng trước lawng mộ của ông,trong làn hương trầm phảng phất, tôi tự hứa với lòng mình sẽ nỗ lực học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân. Chúng tôi, thế hệ sinh ra trong hòa bình, sẽ mãi ghi nhớ và biết ơn người con ưu tú của làng Thi Lai – một huyền thoại đã sống trọn cuộc đời vì tự do, độc lập và sự phồn vinh của dân tộc Việt Nam.


