Củ khoai cuối cùng
Bữa đó, tiểu đội chỉ còn một củ khoai. Anh Hùng chia làm bốn phần nhỏ, mỗi người một miếng. Khi chia xong, phần của anh chỉ còn một lát mỏng.
Một chiến sĩ trẻ nhìn thấy, đẩy miếng khoai sang: “Anh ăn nhiều hơn đi.”
Anh Hùng lắc đầu: “Tao chỉ huy thì phải chịu trước.”
Miếng khoai nhỏ, ăn không đủ no, nhưng ai cũng thấy ấm lòng. Sau bữa đó, họ hành quân tiếp suốt đêm. Đến sáng, nhờ giữ sức, cả đội kịp rút khỏi khu vực bị phục kích.
Chiến sĩ trẻ nói: “Nếu tối qua anh không chia khoai, chắc em không đi nổi.”
Anh Hùng chỉ cười: “Đói chung còn hơn đói một người.”
Sau hòa bình, họ gặp lại nhau, nhắc đến củ khoai cuối cùng mà vẫn nghẹn. Bởi trong chiến tranh, có những bữa ăn chỉ là lát khoai mỏng, nhưng lại đầy nghĩa tình. Củ khoai ấy không chỉ nuôi thân thể, mà nuôi cả sự đoàn kết của một tiểu đội.



