CỤ LÊ MÔ Y ĐOA – NGỌN LỬA YÊU NƯỚC BẤT DIỆT
Cụ Lê Mô Y Đoa sinh năm 1943 trong một gia đình người Ê Đê nghèo khó, mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, cụ Đoa đã sớm thấu hiểu nỗi đau của mất mát và cảnh lầm than của dân tộc dưới ách đô hộ. Ngay từ khi còn rất trẻ, cụ đã tham gia Cách mạng – khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, để cùng đồng bào mình đấu tranh giành lại độc lập, tự do

Sinh năm 1943 trong một gia đình người Ê Đê nghèo khó, mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, cụ Đoa đã sớm thấu hiểu nỗi đau của mất mát và cảnh lầm than của dân tộc dưới ách đô hộ. Ngay từ khi còn rất trẻ, cụ đã tham gia Cách mạng – khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, để cùng đồng bào mình đấu tranh giành lại độc lập, tự do.
Cuộc đời người chiến sĩ ấy là bản hùng ca của lòng dũng cảm và ý chí kiên trung. Hai lần bị địch bắt, bị tra tấn dã man, cụ từng bị giam trong chuồng cọp suốt 7 ngày 7 đêm, thân thể không còn nguyên vẹn – vết sẹo ở bụng, vết rạn nơi đầu vẫn còn hằn rõ như những chứng tích sống động của một thời oanh liệt. Thế nhưng, dù đau đớn tột cùng, cụ chưa bao giờ khuất phục. Mỗi vết thương là một minh chứng cho lòng kiên trung, cho tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” mà cụ luôn khắc ghi trong tim.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, mái tóc bạc phơ theo năm tháng, nhưng trong từng câu chuyện, từng lời kể, cụ Đoa vẫn luôn cháy sáng tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ” – tinh thần của người chiến sĩ suốt đời vì Tổ quốc, vì nhân dân. Giọng nói của cụ vẫn tràn đầy nhiệt huyết, như muốn truyền ngọn lửa yêu nước, tinh thần cách mạng bất diệt đến với thế hệ trẻ hôm nay.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



