Cú ngã trên cầu thang
Cú ngã trên cầu thang
Hôm đó tôi ôm một chồng tài liệu dày cộp chạy lên phòng học. Không may vấp phải bậc thang và ngã xoài. Giấy văng tung tóe. Tôi còn chưa kịp nhăn mặt thì có người lao đến giúp: Minh – học sinh lớp bên.
Minh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng nhặt từng tờ giấy, xếp ngay ngắn, thậm chí còn phân loại giúp tôi. Khi tôi nói: “Cậu không cần làm kỹ vậy đâu!”, Minh đáp: “Nếu rơi thì nhặt cho tử tế.”
Câu nói đơn giản mà khiến tôi nhớ mãi. Hôm sau, Minh mang cho tôi một lọ thuốc sát trùng nhỏ, để trên bàn rồi đi mất.
Từ đó chúng tôi hay chào nhau mỗi khi gặp. Không thân, không thân mật, nhưng đủ để khiến tôi cảm thấy ấm áp.
Thời học trò đôi khi chỉ đẹp đến thế — những khoảnh khắc vô tình mà lại được nhớ suốt đời.



