Người có công giúp đỡ cách mạng

Cụ Nguyễn Thị Trọng - cụ làm giao liên trong thời chiến tranh chống Đế Quốc Mỹ

Khi đang độ tuổi 17 cụ tham gia trận chiến chống Đế Quốc Mỹ. Khi cụ kể lại những năm tháng oanh tạc và những kí ức đã trải qua trên chiến trường đã như giúp bà nhớ lại những kỉ niệm cùng các đồng chí đã kề vai sát cánh một cách tự hào và đầy xúc động.

Đồng Tháp05/12/2025Nhóm Chi đoàn ĐH CNTP 25C (Trường Đại học Tiền Giang)14 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thẻ căn cước được cấp 1960

Năm 1960, khi mới bước sang tuổi 17, bà đã không chọn cuộc sống bình yên như bao thiếu nữ cùng trang lứa. Bà xung phong ra chiến trường, ngày đêm đào lộ, mở đường cho bộ đội hành quân giữa mưa bom bão đạn. Sức trẻ, lòng can đảm và ý chí kiên cường của bà đã góp phần vào những tuyến đường huyết mạch của chiến trường năm ấy. Bà chia sẻ:

“Năm 60, mấy ông này mới nổi dậy. Bà đi đào hầm, chuốt chông vào ban ngày. Ban đêm đi đào lộ này, đập mồi, bà bưng 2 thúng lựu đạn với băng cờ rồi để trong 2 thúng tro trấu. Bà đào lộ này đến 11 giờ mới về, đi với khoảng 20 người, bề mặt 1 thước.”

Bà còn chia sẻ thêm vài cách quân dân ta lừa địch:

“Rồi treo băng cờ lên, lựu đạn nằm dưới cây cờ, lính lại nhổ cây cờ lên nên chúng banh thây. Ban ngày, bà đi chuốt chông, đào hầm vuông 1 thước, rồi cậm cây nhọn lên đây, cây bằng ở dưới, lắp lá dừa lại với lá chuối. Khi lính đi lại, nó bị sập, cây đâm lòi ruột.”

Đến năm 1962, bà lập gia đình chồng là cụ Lê Văn Cang sinh năm 1941 , ông tham gia cách mạng vào tháng 3 năm 1963 với chức vụ là trung đội trưởng dung kích . Ông hoạt động cách mạng với độ tuổi đôi mươi ( 22 tuổi), sau hai năm (1964) bà hạnh phúc đón người con đầu lòng. Nhưng chiến tranh không cho bà trọn vẹn niềm vui ấy. Năm 1966, khi đứa con thơ vừa tròn 3 tuổi, cụ Lê Văn Cang đã anh dũng hy sinh trong thời gian ông đang làm nhiệm vụ là đều lệch xả đội và làm đoàn dẫn công chánh máy bây nhưng đã bị giặc phát hiện, đâm đoàn dân công và bị máy bay bắn.. Mất mát ấy trở thành nỗi đau không bao giờ phai trong đời bà, nỗi đau của một người vợ trẻ và người mẹ đơn thân giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Nhưng chính từ bi thương ấy, đã tiếp thêm cho bà sức mạnh, để bà tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến, gìn giữ ký ức về người chồng đã ngã xuống và về một thời tuổi trẻ kiêu hãnh bà đã quyết định gửi con cho ngoại và lên đường dành hỗ trợ cho Tổ Quốc.

Trong những năm tháng ác liệt ấy, bà từng tải đạn qua sông Bến Chùa ( Tiền Giang cũ), nằm trên trái nổi để tự kéo mình qua dòng nước giữa đêm tối, làm việc xuyên đêm đến 5 giờ sáng. Ban ngày, bà gùi những trái mềm nặng hơn 10 kg, còn đồng đội nam gùi từ 105–160 kg trên lưng. Giặc rải chông, ngụy trang bằng lá, khiến bà dẫm phải những mũi nhọn sắc như dao, đôi chân chi chít vết thương nhưng ý chí người lính trong bà không bao giờ lung lay.

Năm 1968, bà còn tham gia tải thi thể đồng đội trong trận Trung Lương, chỉ có những mảnh bọc mủ thô sơ để che cho họ, lặng lẽ đưa từng người về nơi an nghỉ. Sau đó, bà tiếp tục làm nhiệm vụ giao liên, khéo léo giấu thư trong trái chuối chín, đốt rau muống hay quả mận để phòng bị bắt—sẵn sàng ăn ngay hi sinh để giữ bí mật.

Năm 1971, bà được kết nạp Đoàn, và chỉ 9 tháng sau, đến năm 1972, bà chính thức đứng vào hàng ngũ Đảng. Đến năm 1975, sức khỏe bà suy yếu do những năm dài tham gia chiến đấu. Năm 1976, bà được cho đi học tại Cai Lậy, với tốc độ học “3 tháng lên 1 lớp, 6 tháng lên 2 lớp”, từ trình độ lớp 3 bà đã hoàn thành đến lớp 5.

Nhờ sự chăm chỉ và năng lực, bà được ông Minh Cương và ông Tư Lê Hưởng (huyện ủy Chợ Gạo) rút về công tác tại huyện Chợ Gạo trong 4 năm. Khi nghỉ việc, bà đã có 8 năm tuổi Đảng.

Tại Chợ Gạo, bà giữ trách nhiệm trưởng cửa hàng vật tư, giám sát thủ quỹ và kế toán, kiên quyết không để xảy ra tình trạng ăn chặn hay tham lạm tài sản Nhà nước. Bà luôn làm việc công tâm, liêm khiết, tuyệt đối không tham lạm tài sản Nhà nước.

Trong suốt quá trình làm nhiệm vụ, đoàn của bà may mắn không gặp sự cố hay trục trặc lớn, nhờ sự đoàn kết, cảnh giác và tinh thần trách nhiệm của tất cả mọi người. Bà được Nhà nước tặng huy chương, bằng khen và hỗ trợ nhà tình nghĩa để ghi nhận những cống hiến của mình.

Với sự nhanh nhẹn và trí thông minh của một nữ chiến sĩ tuổi đôi mươi, bà khéo léo gói những lá thư giao liên nhỏ lại bằng đầu đũa, rồi giấu vào trái chuối chín, đốt rau muống hay quả mận. Nếu chẳng may bị bắt, bà có thể ăn ngay để bảo vệ bí mật và giữ an toàn cho lực lượng ta. Tất cả đã tạo nên một cuộc đời kiên cường, bền bỉ, một tuổi trẻ bà đã dâng trọn cho quê hương và Tổ quốc.

Ảnh cụ và các đồng đội của cụ trong chiến trường

Hôm nay, với tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng sâu sắc, chúng con xin gửi đến cụ lời tri ân chân thành nhất. Cụ là nhân chứng sống của một thời hoa lửa, là người đã bước qua chiến tranh với bao gian khổ, hy sinh để bảo vệ đất nước, gìn giữ độc lập và bình yên cho thế hệ hôm nay.

Cuộc đời cụ là trang sử sống động, là bài học quý giá về lòng dũng cảm, sự kiên cường và tinh thần yêu nước bất khuất. Những câu chuyện, ký ức và trải nghiệm của cụ luôn nhắc nhở chúng con rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có – mà được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn