CỤ PHAN VĂN ĐỒNG – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH THỜI HOÀ BÌNH (1)

Trong dòng chảy bình yên của cuộc sống hôm nay, khi tiếng bom đạn đã lùi xa, chúng ta vẫn dễ dàng bắt gặp hình ảnh những cựu chiến binh lặng lẽ, giản dị mà vô cùng đáng kính. Họ là những người đã dành cả tuổi trẻ, không tiếc hi sinh thân mình dể bảo vệ tổ quốc cho chúng ta được hưởng hoà bình như ngày hôm nay. Trong thời hoà bình họ lại tiếp tục đóng góp cho xã hội bằng chính tinh thần kiên cường, yêu nước và đầy trách nhiệm.
Trên chính mảnh đất Minh Tân quê em nay đổi tên thành xã Bình Thanh, tỉnh Hưng Yên có một người cựu chiến binh dũng cảm và kiên cường như vậy. Cụ Phan Văn Đồng sinh ra tại làng Nguyệt Giám – một ngôi làng có truyền thống yêu nước, chống giặc, bảo vệ dân tộc. Cụ được sinh ra trong những ngày oanh liệt nhất của lịch sử dân tộc Việt Nam. Năm 1946 khi chính quyền còn non trẻ đứng trước nhiều thử thách của nền kinh tế kiệt quệ sau chiến tranh, nạn đói xảy ra khắp nơi. Đất nước còn phải oằn mình chống chọi với thù trong, giặc ngoài bủa vây. Lớn lên trong cảnh nghèo khó nhưng được sự yêu thương, chỉ bảo của cha mẹ và người thân, cụ đã trở thành người con xuất sắc của quê hương. Cụ đã thấy được tội ác của giặc gây ra cho dân tộc, sớm nung nấu ý chí đánh giặc, tinh thần yêu nước sục sôi, khi đến tuổi trưởng thành cụ đã cùng thanh niên, trai tráng trong làng xung phong ra tuyến đầu để cùng nhau chống giặc . Giặc Mỹ càng tàn ác bao nhiêu thì cụ và những người con yêu nước càng dũng cảm, kiên cường bấy nhiêu. Thế rồi với tấm lòng quyết tâm, quả cảm của nhân dân việt Nam ta đã đánh thắng quân giặc, thống nhất hai miền Nam, Bắc vào năm 1975.
Cụ Phan Văn Đồng đã rất vui mừng, hạnh phúc, hân hoan trong niềm vui kháng chiến khi nước nhà được độc lập, thống nhất. Nhưng trong lòng cụ vẫn đọng lại một thoáng buồn khi những người đồng chí, đồng đội của cụ người thì bị thương, người thì mất tích, có người thì nằm lại mãi mãi nơi chiến trường lạnh lẽo. Cụ thật may mắn khi vẫn còn sống để cảm nhận niềm vui hoà bình nhưng chiến tranh đã để lại trong đầu cụ một vết thương do đạn của địch bắn vào khiến cụ đau nhức, bị tổn thương sức khoẻ và tinh thần. Trở về thời bình cụ lại giống như bao nhiêu người con Việt Nam khác, không kịp nghỉ ngơi cụ lại cùng dân làng thu dọn tàn dư của chiến tranh, cùng nhau xây dựng quê hương yêu dấu. Nhìn quê hương ngày càng phát triển trong lòng cụ rất vui. Cụ lập gia đình tại quê hương và có hai người con trai. Được cha mẹ hết mực yêu thương dạy bảo nên hai con của cụ cũng đều hết lòng vì dân vì nước. Một người là thầy giáo yêu nghề đem con chữ dạy cho các em nhỏ - những chủ nhân tương lai của đất nước. Một người là chiến sĩ công an xã đem tinh thần yêu nước, dũng cảm, kiên cường để bảo vệ sự bình yên cho xóm, làng.
Trong cuộc kháng chiến cụ mạnh mẽ, kiên cường, không chịu khuất phục trước quân giặc thì trong thời hoà bình cụ lại là một người vui vẻ, hoà đồng, thân thiện được bà con hàng xóm hết lòng yêu quý, kính trọng. Thỉnh thoảng vết thương lại nhói đau trong đầu cụ khiến cho cụ khi về già không còn được minh mẫn, cứ nhớ nhớ, quên quên, đôi chân không còn được vững trãi, đôi mắt cũng đã nhoà đi nhưng cụ vẫn dạy con cháu mình những điều hay, lẽ phải. Luôn dạy con cháu phải yêu nước, noi gương theo tấm gương đạo đức của Bác Hồ kính yêu. Dù thời gian có làm mái tóc bạc, những vết thương cũ đôi lúc vẫn đau trở lại nhưng tinh thần của cụ không bao giờ phai mờ. Trong các buổi sinh hoạt cựu chiến binh cụ vẫn giữ nếp sống kỉ luật, đoàn kết như những năm tháng ở quân ngũ. Hình ảnh giàu nghĩa khí ấy luôn khiến nhiều người, đặc biệt là thế hệ trẻ chúng em biết ơn và tự hào.
Các cựu chiến binh trong thời hoà bình chính là biểu tượng của lòng yêu nước bền bỉ. Họ đã hoàn thành sứ mệnh của mình trên chiến trường và giờ lại tiếp tục hiến dâng cho đất nước trong cuộc sống thường ngày bằng những việc làm thiết thực và đầy ý nghĩa. Nhờ họ mà chúng ta hiểu rằng hoà bình ngày hôm nay quý giá biết bao và trách nhiệm của mỗi người chúng ta là phải biết xây dựng, giữ gìn đất nước ngày càng phát triển.



