Cựu Thanh niên xung phong

cự thanh niên xung phong

Người giữ lửa ký ức – người viết tiếp bình yên Có những thế hệ đã đi qua chiến tranh như đi qua một biển lửa. Và cũng có những con người lặng lẽ mang trong tim mình những ký ức không bao giờ phai nhạt – ký ức về một thời tuổi trẻ được viết bằng máu, nước mắt và niềm tin son sắt vào Tổ quốc. Trong hành trình tìm về “những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi may mắn được lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài bảy mươi,

Thái Nguyên07/04/2026Trần thị hồng liên (Trường ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người giữ lửa ký ức – người viết tiếp bình yên

Có những thế hệ đã đi qua chiến tranh như đi qua một biển lửa. Và cũng có những con người lặng lẽ mang trong tim mình những ký ức không bao giờ phai nhạt – ký ức về một thời tuổi trẻ được viết bằng máu, nước mắt và niềm tin son sắt vào Tổ quốc.

Trong hành trình tìm về “những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi may mắn được lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, dáng người không còn nhanh nhẹn, nhưng ánh mắt bác vẫn ánh lên sự kiên định và niềm tự hào.

Bác kể rằng năm mười tám tuổi, khi vừa rời ghế nhà trường, bác đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Thanh niên khi ấy không ai bảo ai, đều mang trong tim một khát vọng chung: được cống hiến, được chiến đấu, được bảo vệ từng tấc đất quê hương.

“Ngày ấy gian khổ lắm cháu ạ,” bác cười hiền, “nhưng không ai nghĩ đến sợ hãi. Chỉ nghĩ rằng nếu mình không đi, ai sẽ đi?”

Trong những năm tháng ở chiến trường miền Nam, bác cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, băng qua bom đạn. Có những đêm ngủ dưới mưa rừng, có những ngày chỉ ăn vội nắm cơm khô rồi lại tiếp tục tiến lên. Đồng đội của bác – nhiều người mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi.

Bác kể về một người bạn thân đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Trước giờ xung trận, anh còn nói về ước mơ giản dị sau hòa bình. Nhưng hòa bình đến, anh không còn trở về nữa. Giọng bác chùng xuống. Tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn cướp đi cả những tương lai.

Khi chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương với thương tật trên cơ thể. Nhưng bác không cho phép mình gục ngã. Bác tham gia công tác địa phương, vận động thanh niên học tập, lao động, xây dựng quê hương. Bác thường nhắc thế hệ trẻ: “Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của biết bao người. Đừng sống hoài, sống phí.”

Nghe câu chuyện của bác, tôi hiểu rằng lòng yêu nước bắt đầu từ những điều giản dị: học tập nghiêm túc, sống tử tế, có trách nhiệm với cộng đồng. Nếu thế hệ đi trước đã giữ nước bằng sự hy sinh, thì thế hệ hôm nay phải giữ nước bằng tri thức, bằng khát vọng và bằng nhân cách.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà còn là thời tuổi trẻ rực cháy lý tưởng. Họ sống không chỉ cho riêng mình, mà sống cho Tổ quốc. Họ dám hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy tự do cho dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn cần được kể lại. Bởi nếu chúng ta quên đi quá khứ, chúng ta sẽ không biết trân trọng hiện tại và không đủ bản lĩnh để xây dựng tương lai.

Thời hoa lửa của họ đã qua, nhưng ngọn lửa lý tưởng ấy chưa bao giờ tắt. Nó cháy trong từng câu chuyện, từng kỷ niệm và trong trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Bình yên không phải tự nhiên mà có. Bình yên là điều được đánh đổi. Và mỗi chúng ta, bằng cách sống của mình, đang viết tiếp câu chuyện của thời hoa lửa – trong một chương mới của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn