cự thanh niên xung phong (1)
Người giữ lửa ký ức – Một cựu chiến binh giữa đời thường Trong những buổi chiều yên bình của hiện tại, khi chúng tôi ngồi trong giảng đường với đầy đủ ánh sáng, điều hòa và internet tốc độ cao, thật khó để tưởng tượng rằng chỉ vài chục năm trước, cũng trên mảnh đất này, bom đạn đã từng cày xới từng tấc đất. Và giữa những năm tháng “hoa lửa” ấy, có những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ của mình cho độc lập dân tộc. Tôi có cơ hội trò chuyện với bác Nguyễn Văn H., một cựu chiến bin
Người giữ lửa ký ức – Một cựu chiến binh giữa đời thường Trong những buổi chiều yên bình của hiện tại, khi chúng tôi ngồi trong giảng đường với đầy đủ ánh sáng, điều hòa và internet tốc độ cao, thật khó để tưởng tượng rằng chỉ vài chục năm trước, cũng trên mảnh đất này, bom đạn đã từng cày xới từng tấc đất. Và giữa những năm tháng “hoa lửa” ấy, có những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ của mình cho độc lập dân tộc. Tôi có cơ hội trò chuyện với bác Nguyễn Văn H., một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ khi mới tròn mười chín tuổi. Bác kể rằng ngày nhập ngũ, hành trang của bác chỉ là một chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày thiếu thốn: cơm không đủ no, nước không đủ sạch, đêm ngủ giữa rừng sâu, tiếng bom rền thay cho tiếng gà gáy. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội – “sống chết có nhau”. Bác từng chứng kiến những người bạn ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về cho mẹ. Có người ra đi khi chưa từng một lần nắm tay người mình thương. Mỗi câu chuyện bác kể đều lặng đi ở một khoảng trống – khoảng trống của mất mát, nhưng cũng là khoảng trống của lòng biết ơn. Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bác nói: “Chúng tôi chiến đấu không phải để được ghi công, mà để các cháu hôm nay được học hành, được mơ ước.” Câu nói ấy khiến tôi nhận ra rằng tự do hôm nay không phải điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả những giấc mơ còn dang dở. Thời “hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước và tinh thần cống hiến vẫn cần được gìn giữ trong mỗi thế hệ trẻ. Với chúng tôi – những sinh viên hôm nay – lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở lời nói, mà phải thể hiện qua hành động: học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là lời nhắc nhở rằng hòa bình là điều quý giá nhất. Và chúng tôi – thế hệ được sinh ra trong hòa bình – có trách nhiệm giữ gìn và tiếp nối ngọn lửa ấy.



