Anh hùng Lao động

của trời

âu chuyện tái hiện ký ức của một cựu chiến binh từng tham gia rà phá thủy lôi tại Sông Bạch Đằng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể chân thực, người đọc hiểu rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi “chiến trường không tiếng súng”. CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LỜI KỂ BÊN DÒNG SÔNG BẠCH ĐẰNG 2. Cuộc gặp gỡ bên dòng sông lịch sử Tôi gặp ông vào một buổi chiều yên bình bên bờ Sông Bạch Đằng. Con sông hôm nay hiền hòa, nhưng ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng

Thái Nguyên26/04/2026Trần Quỳnh Trang (K21 TCNH1 Khoa Ngân hàng - Tài chính trường ĐH Kinh tế và QTKD)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

âu chuyện tái hiện ký ức của một cựu chiến binh từng tham gia rà phá thủy lôi tại Sông Bạch Đằng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể chân thực, người đọc hiểu rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi “chiến trường không tiếng súng”.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LỜI KỂ BÊN DÒNG SÔNG BẠCH ĐẰNG

2. Cuộc gặp gỡ bên dòng sông lịch sử

Tôi gặp ông vào một buổi chiều yên bình bên bờ Sông Bạch Đằng. Con sông hôm nay hiền hòa, nhưng ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một trong những điểm nóng khốc liệt của chiến tranh.

Ông là một cựu chiến binh, từng trực tiếp tham gia kháng chiến. Mái tóc bạc trắng, giọng nói trầm nhưng chắc — như chính những gì ông đã trải qua.

3. Ký ức về “chiến trường dưới nước”

“Năm 1972,” ông bắt đầu, “nơi này không yên bình như cháu thấy đâu.”

Ông kể rằng, khi đó Mỹ thả xuống sông hàng trăm quả thủy lôi nhằm phong tỏa đường thủy, cắt đứt tuyến vận chuyển quan trọng của miền Bắc.

Nhiệm vụ của ông và đồng đội là lặn xuống sông để dò tìm và tháo gỡ từng quả.

“Không có máy móc hiện đại. Chỉ có tay, mắt… và kinh nghiệm,” ông nói.

Mỗi lần lặn là một lần đối diện với cái chết.

4. Ranh giới giữa sự sống và hy sinh

Tôi hỏi ông có sợ không.

Ông cười nhẹ:

“Sợ chứ. Nhưng nếu mình không làm… thì ai làm?”

Dưới làn nước đục, chỉ cần một rung động nhỏ cũng có thể kích nổ thủy lôi. Có ngày ông phải lặn hàng chục lần, cơ thể kiệt sức nhưng không được phép dừng lại.

Giọng ông chùng xuống khi nhắc đến đồng đội:

“Có người không trở về…”

Một vụ nổ bất ngờ đã cướp đi người bạn thân của ông. Không kịp tiếc thương, họ phải tiếp tục công việc — vì phía sau là cả một hậu phương đang chờ tiếp tế.

5. Ý nghĩa của những hy sinh thầm lặng

Sau nhiều tháng ngày gian khổ, dòng Sông Bạch Đằng dần được “giải phóng”. Tàu thuyền lại qua lại, hàng hóa lại lưu thông.

“Nhìn thấy tàu chạy lại… bọn ông vui lắm,” ông nói. “Vì biết mình đã góp phần giữ được mạch sống cho đất nước.”

6. Thời hoa lửa – ký ức không thể quên

Tôi hỏi ông:

“Nếu được chọn lại, ông có quay về thời đó không?”

Ông trả lời ngay:

“Có. Vì đó là thời hoa lửa của bọn ông.”

Rồi ông giải thích:

“‘Hoa’ là tuổi trẻ đẹp nhất. ‘Lửa’ là những năm tháng cháy hết mình cho Tổ quốc.”

7. Lời kết

Chiều buông xuống trên dòng Sông Bạch Đằng. Mặt nước lấp lánh ánh hoàng hôn, yên bình đến mức khó tin rằng nơi đây từng là ranh giới sống – chết.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử dân tộc.

Và tôi hiểu rằng:

“Thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ — mà là lời nhắc nhở để thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
của trời | Câu chuyện thời hoa lửa