Khác

Cúc ơi, em ở đâu?

TP. Hồ Chí Minh09/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đây là một trong những câu chuyện xúc động nhất, lấy đi nhiều nước mắt của các thế hệ sau khi nhắc về ngã ba Đồng Lộc. Sau trận bom định mệnh chiều ngày 24/7, đồng đội và lực lượng cứu hộ đã lập tức lao ra đào bới suốt đêm để tìm kiếm các chị. Đến ngày hôm sau, chín thành viên của tiểu đội đã được tìm thấy và đưa lên, riêng Hồ Thị Cúc vẫn bặt vô âm tín.

Suốt hai ngày đêm ròng rã, đồng đội vừa khóc vừa đào bới từng tấc đất, gọi tên Cúc đến khản đặc cả giọng nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió ngàn và sỏi đá lạnh ngắt. Trong niềm đau đớn tột cùng và hy vọng mong manh, nhà thơ Yến Thanh (lúc đó là cán bộ phụ trách kỹ thuật giao thông tại Đồng Lộc) đã nghẹn ngào viết nên bài thơ "Cúc ơi!" ngay bên hố bom:

"Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn quây quần thiếu nhỏ em thương
Chợt gọi tên em lòa nhòa nước mắt..."

Bài thơ như một lời gọi hồn thiêng liêng vang vọng khắp núi rừng núi Hồng Lĩnh. Đến ngày thứ ba (ngày 26/7), ở độ sâu hơn 4 mét, chiếc cuốc của đồng đội chạm phải một lớp áo TNXP. Ai nấy đều bật khóc nức nở khi tìm thấy Hồ Thị Cúc. Chị ngồi trong một chiếc hầm cá nhân nhỏ bị sập, đầu đội mũ, tay vẫn cầm chiếc cuốc, toàn thân bị nén chặt bởi đất đá. Sự hy sinh trong tư thế sẵn sàng chiến đấu của Hồ Thị Cúc đã trở thành một tượng đài bất tử về lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn