Bài viết

CUNG ĐƯỜNG LỬA VÀ DẤU CHÂN TRĂNG

Thái Nguyên20/04/2026Đinh Thị Thắm (Trường TH Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUNG ĐƯỜNG LỬA VÀ DẤU CHÂN TRĂNG

Đêm. Rừng đại ngàn Trường Sơn đen kịt, lạnh lẽo, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió hú qua những tán cây bị bom đạn phạt ngang. Trên Cung đường lửa Mang Cá, một vệt sáng mờ, cực nhỏ bám sát vách đá đứng sững. Đó là chiếc GAZ-63 của Nguyễn Đại Việt, được anh gọi chệch đi là "Già làng", đang bò từng mét một trong chiến dịch vận tải thần tốc chuẩn bị cho đòn đánh quyết định vào Tây Nguyên.

Thùng xe của Việt chất đầy "hàng đặc biệt" – đạn pháo 130mm, thứ mà các đơn vị bộ binh ở mặt trận Buôn Ma Thuột đang "khát" hơn cả nước uống. Nhiệm vụ của Việt là phải đưa chuyến hàng này đến điểm tập kết tại Đắk Mil trước khi trời sáng.

"Việt à, nếu đêm nay mày không đến kịp, anh em phía trước sẽ phải đánh bằng niềm tin!" - Lời dặn của Chính ủy Trung đoàn khi tiễn Việt đi vẫn văng vẳng bên tai.

Càng gần biên giới, con đường càng hiểm trở. Những hố bom mới nằm san sát như những cái bẫy khổng lồ. Tuyến đường này được mệnh danh là "Tọa độ chết", nơi máy bay AC-130 của địch ngày đêm săn lùng, chỉ cần một vệt đèn pha nhỏ xíu cũng đủ kích hoạt một cơn mưa lửa. Việt phải sử dụng kỹ thuật "lái đèn gầm", tức là chỉ bật đèn chiếu xuống mặt đường để tránh bị phát hiện. Mồ hôi ướt đẫm tấm áo lính bạc màu, đôi bàn tay nắm chặt vô lăng đã chai sần, ánh mắt Đại Việt căng ra, nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước.

Đến đoạn "Dốc Bỏ Mạng," Việt bỗng nghe tiếng động cơ máy bay thù từ trên cao dội xuống. Nó đây rồi! Trái tim Việt thắt lại. Một quầng pháo sáng rực bầu trời, nhuộm đỏ cả một vùng rừng núi. Việt biết chỉ còn vài giây trước khi bom dội xuống. "Già làng" gầm lên, anh nhấn ga tối đa, lách qua một hố bom vừa tạo, lao vào một "manhole" (đường tránh) hẹp đã được các chiến sĩ công binh ngụy trang kỹ lưỡng.

Bom nổ. Đất đá bắn ràn rạt vào cabin xe. Sức ép làm kính chắn gió rạn nứt, một mảnh bom bay sượt qua vai Việt, máu bắt đầu thấm đỏ tay áo. Nhưng "Già làng" vẫn nổ máy. Việt lau vội máu trên tay, ánh mắt anh lóe lên sự kiên định. Lúc này, trên cao, một mảnh trăng khuyết bỗng ló dạng ra khỏi đám khói đen cuồn cuộn. Ánh trăng dịu dàng đến lạ thường giữa vùng lửa đạn. Việt cười khẽ: "Trăng đêm nay cũng đi tải đạn cùng anh em đấy, Già làng ạ."

Vượt qua "Tọa độ chết," Đại Việt cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn tín hiệu mờ của điểm tập kết. Anh chỉ kịp dừng xe, bàn giao đạn pháo cho những chiến sĩ bộ binh đang chờ sẵn. Họ ôm lấy anh, không lời nào được thốt ra, chỉ có những cái đập vai đầy siết chặt.

Việt lùi xe, tìm một gốc cây kín đáo để ngơi nghỉ vài tiếng trước khi quay lại cho chuyến hàng tiếp theo. Ánh trăng đã cao hơn, dấu chân trăng như hòa cùng dấu bánh xe của Việt trên cung đường đất đỏ bazan nồng nặc mùi thuốc súng. Anh biết, ở phía trước, "thời hoa lửa" sắp đến hồi kết thúc, và chính anh, cùng chiếc "Già làng" đã góp một nhành hoa rực rỡ nhất vào đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn