Cuộc chia tay trước chiến dịch.
Những ngày ấy, không khí trong doanh trại vừa khẩn trương vừa lặng lẽ. Ai cũng bận rộn chuẩn bị ba lô, kiểm tra vũ khí, sắp xếp lại những vật dụng nhỏ bé sẽ mang theo. Chúng tôi biết phía trước là một trận chiến lớn, nơi có thể phải đối mặt với những thử thách chưa từng có.
Buổi chiều hôm trước ngày hành quân, đơn vị được nghỉ ít phút để gặp gỡ người thân và đồng đội. Không có những lời tạm biệt dài dòng, bởi ai cũng hiểu rằng thời gian lúc ấy quý giá. Những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt nhìn nhau thật lâu thay cho bao điều muốn nói.
Tôi gặp người mẹ già đến tiễn con, gặp những người vợ đưa chồng ra trận, gặp những em nhỏ đứng bên đường vẫy tay chào các anh bộ đội. Có người cố mỉm cười để người ra đi yên lòng, nhưng trong ánh mắt vẫn chất chứa sự lo lắng và thương nhớ.
Tôi cũng có một cuộc chia tay của riêng mình. Người thân trao cho tôi một chiếc khăn nhỏ và dặn phải giữ gìn sức khỏe. Tôi cất nó vào trong ba lô như cất một phần quê nhà mang theo. Tôi biết rằng giữa chiến trường gian khổ, những kỷ vật bình dị ấy sẽ trở thành nguồn động viên lớn lao.
Đêm trước ngày xuất phát, chúng tôi ngồi bên nhau trong lán. Có người kể chuyện quê hương, có người nhắc về những ngày cùng chiến đấu, cùng chia nhau từng bữa cơm, từng giấc ngủ. Không ai nói về nỗi sợ hãi. Chúng tôi chỉ nhắc nhau phải đoàn kết, phải hoàn thành nhiệm vụ và nhất định phải trở về.
Sáng hôm sau, đoàn quân lên đường. Những bước chân nối dài trên con đường đất. Phía sau là quê hương, phía trước là chiến dịch đang chờ. Tôi ngoái nhìn lại lần cuối và thấy những bóng người vẫn đứng đó dõi theo.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình không chỉ mang theo khẩu súng và chiếc ba lô. Tôi mang theo niềm tin của gia đình, sự mong đợi của quê hương và trách nhiệm của một người lính.
Có những cuộc chia tay kéo dài nhiều năm, có những người đã không kịp trở về. Nhưng chính trong những giây phút chia tay ấy, chúng tôi càng hiểu vì sao mình phải chiến đấu.
Bởi phía sau mỗi người lính là một quê hương đang chờ đợi. Và trong tim mỗi người ra trận luôn có một lời hẹn: chiến thắng để trở về, để ngày mai đất nước được sống trong hòa bình.



