Người có công giúp đỡ cách mạng

cuộc chiến bảo vệ biên giới Tổ quốc phía bắc kiên cường bám trụ tại những điểm cao ác liệt ở Vị Xuyên, Hà Giang.

Nghệ An02/07/2026Hồ Quế Chi - lớp 5C - Trường Tiểu học Quỳnh Minh (xã Quỳnh Anh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
cuộc chiến bảo vệ biên giới Tổ quốc  phía bắc kiên cường bám trụ tại những điểm cao ác liệt ở Vị Xuyên, Hà Giang.

Trong hành trình ngược dòng lịch sử với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em rất vinh dự được đến thăm và lắng nghe những ký ức không thể nào quên của một bác cựu chiến binh ở thôn 2 Quỳnh Minh, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Không phải qua những trang sách hay những thước phim tư liệu, mà chính từ lời kể chân thành của bác, chúng em như được trở về với những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ trên mặt trận bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Bác từng chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 356 (tiền thân là Sư đoàn 316B) tại mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang – nơi được mệnh danh là một trong những chiến trường ác liệt nhất sau ngày đất nước thống nhất. Dù thời gian đã lùi xa, mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn sự xúc động.

Bác kể rằng cuộc sống của người lính nơi biên cương vô cùng khắc nghiệt. Những ngày mùa đông, cái rét vùng núi Hoàng Liên Sơn cắt da cắt thịt, có khi nhiệt độ xuống dưới 0°C. Gió buốt thổi suốt ngày đêm khiến đôi bàn tay tê cóng, người lính phải ôm chiếc lò than nhỏ để giữ ấm. Cuộc sống nơi chiến hào thiếu thốn đủ bề. Những bữa cơm hiếm khi có rau xanh, lương thực và nhu yếu phẩm luôn khan hiếm. Râu tóc mọc dài vì không có dao cạo, cơ thể suy nhược do thiếu chất, các chiến sĩ phải hòa viên vitamin C sủi vào nước uống để giữ gìn sức khỏe. Dẫu vậy, không một ai than phiền hay lùi bước.

Giọng bác chùng xuống khi nhắc đến những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu. Có người trở về với những vết thương mang theo suốt cuộc đời, có người mãi mãi nằm lại nơi biên cương, gửi tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Bác nhớ mãi người đồng đội cùng quê Quỳnh Minh, bác Nhân ở xóm 3, đã để lại một phần thân thể nơi chiến hào. Mỗi sự hy sinh đều là một mất mát không gì bù đắp được, nhưng cũng là minh chứng cho lòng yêu nước và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.

Bác kể rằng ban ngày, các chiến sĩ phải bám chốt, ẩn mình trước làn đạn của đối phương; ban đêm mới tranh thủ cơ động, tiếp tế và củng cố trận địa. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, điều duy nhất giúp họ vượt qua tất cả chính là tình đồng đội, niềm tin vào Tổ quốc và lời thề quyết giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của quê hương.

Lắng nghe câu chuyện của bác, chúng em vô cùng xúc động. Những lời kể mộc mạc nhưng chân thực đã giúp chúng em hiểu rằng nền hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt, tuổi trẻ và cả cuộc đời của biết bao thế hệ cha anh.

Chúng em nhận ra rằng, giữa cuộc sống đủ đầy hôm nay, đôi khi mình còn ngại khó, ngại khổ hay than phiền trước những áp lực nhỏ trong học tập. Nhưng khi nghĩ đến những người lính năm xưa phải đối mặt với bom đạn, cái rét buốt và sự thiếu thốn nơi biên cương, chúng em càng thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng những gì đang có và không ngừng nỗ lực vươn lên.

Buổi gặp gỡ đã khép lại, nhưng "Câu chuyện thời hoa lửa" của bác sẽ còn mãi trong tâm trí chúng em như một ngọn lửa của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Chúng em tự hứa sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống nhân ái và có trách nhiệm với bản thân, gia đình, quê hương. Mai này, bằng tri thức, lòng nhiệt huyết và tinh thần cống hiến, chúng em sẽ tiếp bước các thế hệ đi trước, góp phần xây dựng quê hương Quỳnh Anh ngày càng giàu đẹp và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Người viết: Hồ Quế Chi
Học sinh lớp 5C – Trường Tiểu học Quỳnh Minh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cuộc chiến bảo vệ biên giới Tổ quốc phía bắc kiên cường bám trụ tại những điểm cao ác liệt ở Vị Xuyên, Hà Giang. | Câu chuyện thời hoa lửa