Bài viết

CUỘC CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Quảng Ninh19/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc (tháng 2/1979) là một bản anh hùng ca về lòng quả cảm, nơi những người lính và nhân dân biên thùy đã đứng vững để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Dưới đây là một câu chuyện ngắn khắc họa tinh thần ấy.

Tiếng súng bên dòng sông Nậm Thi

Trời biên cương tháng Hai rét ngọt, sương mù giăng kín những sườn núi đá vôi ở Lào Cai. Anh Thắng, một trung đội trưởng trẻ, đang cùng đồng đội kiểm tra lại tuyến công sự ven bờ sông Nậm Thi. Không khí tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy rì rào và tiếng gió rít qua khe núi. Đúng lúc đó, kim đồng hồ điểm 5 giờ sáng ngày 17/2. Một tiếng nổ xé toạc màn đêm, rồi hàng loạt tiếng pháo gầm lên vang động cả vùng trời biên giới. Đất đá rung chuyển dưới chân.

"Địch tấn công! Tất cả vào vị trí!" – Tiếng Thắng hét lên, át cả tiếng nổ.

Từ bên kia biên giới, những làn sóng bộ binh tràn sang. Trong bóng tối lờ mờ, Thắng nhìn thấy những bóng người dày đặc như kiến. Anh nắm chặt khẩu AK, bình tĩnh chờ đợi. Khi tốp địch đầu tiên chỉ còn cách chiến hào chưa đầy 50 mét, anh hạ lệnh: "Bắn!".

Trận đánh diễn ra ác liệt ngay từ những phút đầu. Đơn vị của Thắng chỉ có hơn ba mươi tay súng, trong khi đối phương đông gấp bội. Nhưng họ không đơn độc. Phía sau họ là những người dân bản làng – từ những cụ già đến các cô gái trẻ – không ai bảo ai, người thì tiếp đạn, người thì băng bó thương binh ngay dưới làn mưa đạn.

Đến chiều ngày thứ hai, đạn dược dần cạn kiệt. Thắng bị một mảnh pháo găm vào vai, máu thấm đỏ lớp áo trấn thủ, nhưng anh vẫn không rời tay súng. Anh nhìn sang bên cạnh, người chiến sĩ trẻ nhất trung đội đang run lên, không phải vì sợ, mà vì cái lạnh và sự căng thẳng tột độ.

Thắng vỗ vai cậu em: "Đừng lo, sau lưng mình là nhà, là mẹ. Mình không lùi, tụi nó không qua được đâu."

Câu nói ấy như một luồng điện chạy qua những người lính. Họ dùng lựu đạn, dùng lưỡi lê, và thậm chí là cả những hòn đá trên đỉnh núi để ngăn cản bước tiến của địch. Mỗi tấc đất lúc này đều được đánh đổi bằng máu và lòng quả cảm phi thường.

Trận chiến kéo dài nhiều ngày đêm. Dù phải đối mặt với hỏa lực mạnh và số lượng áp đảo, nhưng sự kiên cường của quân và dân ta đã khiến đối phương khựng lại. Những con đường vào thị xã bị chặn đứng bởi những trận địa chốt giữ kiên cường.

Khi lệnh rút quân của phía bên kia được ban bố sau những tổn thất nặng nề, Thắng đứng trên đỉnh cao điểm nhìn xuống thị xã khói lửa điêu tàn nhưng vẫn hiên ngang. Anh biết rằng, cuộc chiến này không chỉ được ghi lại bằng những con số, mà bằng chính linh hồn của những người đã ngã xuống để biên giới mãi mãi xanh tươi.

Hòa bình trở lại, tiếng chim rừng lại hót trên những triền núi biên cương. Những vết sẹo trên đá, trên cây và cả trên cơ thể người lính rồi sẽ mờ đi, nhưng ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" thì vẫn mãi vẹn nguyên như dòng sông Nậm Thi chảy mãi không ngừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CUỘC CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa