“Cuộc chiến” thời bình
Nhân chứng lịch sử: Phạm Văn Bắc Năm sinh: 1952 Địa chỉ: Tổ 1 - Phường Trần Hưng Đạo - Tp Thái Bình cũ nay là Tỉnh Hưng Yên

“Cuộc chiến” thời bình

Nhân chứng lịch sử: Phạm Văn Bắc
Năm sinh: 1952
Địa chỉ: Tổ 1 - Phường Trần Hưng Đạo - Tp Thái Bình cũ nay là Tỉnh Hưng Yên
Bài viết
Qua giới thiệu, tôi tìm về ngôi nhà ấm cúng của thương binh Phạm Văn Bắc ở thành phố Thái Bình (tỉnh Thái Bình cũ) nay là phường Trần Hưng Đạo - tỉnh Hưng Yên. Ông Bắc quê ở huyện Quỳnh Phụ (Thái Bình cũ), nhập ngũ năm 1972, cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường Thừa Thiên - Huế.
Ngày 1-1-1975, trong chuyến đưa chỉ huy trung đoàn đi kiểm tra trận địa, ông Bắc vướng mìn của địch và bị mất chân phải, thủng hai mắt, ba mảnh găm sâu vào đầu gối chân trái. Ông Bắc nhớ lại: “Đêm đó trong hầm, tôi đã trải qua cuộc phẫu thuật suốt năm tiếng đồng hồ. Sau đó tôi nghĩ mình đã không thể sống nổi. Nhưng dường như nội lực bên trong tôi chưa vơi. Sáng hôm sau tôi thở tốt, nhờ sự tận tình của các bác sĩ và đồng đội, hôm sau nữa thì đầu tôi tỉnh dần”.
Sau nhiều lần ông được chuyển đi điều trị vết thương, an dưỡng, giữa năm 1977 được đưa về Trại thương binh nặng Quang Trung (Thái Bình cũ). Cuộc đời của một thương binh nặng tưởng sẽ mãi chìm trong bóng tối, nhưng đã tìm được chỗ dựa khi ông được giới thiệu cho người phụ nữ để lấy làm vợ. Hai người đã về ở với nhau, nhưng chỉ vài tháng thì người vợ đó lại bỏ đi. “Tôi tưởng tương lai tôi cũng như đôi mắt, đã không thấy ánh sáng, tương lai đóng cửa với tôi, không bao giờ mở ra. Ấy thế nhưng, đời tôi đã có thêm một ngã rẽ”, thương binh Phạm Văn Bắc chia sẻ.
Đó là một ngày tình cờ. Tại đường liên xã Đông La (huyện Đông Hưng, Thái Bình cũ) xảy ra vụ va chạm xe đạp giữa một cô gái và hai thanh niên. Hai thanh niên cậy thế bắt bí cô gái. Một người cụt một bên chân, đeo kính đen (có người đèo) đã đứng lại can thiệp và cô gái được giải cứu. Người thương binh đó là Phạm Văn Bắc. Hành động của anh thương binh khi đó đã gây ấn tượng với bà Phạm Thị Lạc (vợ liệt sĩ). Bà Lạc hỏi han người đàn ông dũng cảm. Ông Bắc giới thiệu mình là thương binh ở Trại thương binh nặng Quang Trung và mời bà Lạc có điều kiện thì đến chơi. Sau cuộc gặp gỡ tình cờ ấy, bà Lạc đã chọn ngày thăm ông Bắc. Trong buổi gặp, trò chuyện lần hai, bà Lạc thổ lộ rằng, chồng hy sinh năm 1968, phải đến năm 1975 mới biết tin. Sau nửa năm tìm hiểu, bà Lạc và thương binh Phạm Văn Bắc đã thành đôi. Đích thân Giám đốc trại khi ấy làm Trưởng ban tổ chức lễ cưới. Chuyện tình của bà Lạc, ông Bắc khi ấy đã lan tỏa, thắp niềm tin cho nhiều tình yêu khác. Nhiều người phụ nữ đã tình nguyện làm vợ những thương binh nặng nơi đây.
“Cuộc chiến ở chiến trường gian khổ thì cuộc chiến của thương binh ở đời thường cũng vô cùng gian nan. Tôi vừa mất chân, vừa mù nên mọi chuyện đều phải nhờ vợ. Bà ấy sinh con, nhưng chẳng được một ngày kiêng cữ. Lúc đó thương vợ lắm nhưng tôi chưa có cách nào khả dĩ hơn”, ông Bắc nói.
Năm 1982 ông Bắc xin trung tâm cho về địa phương, bà Lạc cũng về nghỉ mất sức. Bà mở cửa hàng ăn uống còn ông rửa xe máy với sự giúp đỡ của một số đồng đội xuất ngũ. Ông Bắc bảo, cuộc sống khó khăn, nhưng có động lực. Đặc biệt bà vợ đã mang lại ánh sáng cho đời ông. Ông tự hào khoe: “Vợ tôi vừa là vợ, vừa là chồng. Việc gì cũng đến tay. Bà ấy sinh con cho tôi, nuôi nấng chúng, chịu đựng gian khổ mà lúc nào miệng cũng tươi cười. Thế mới lạ chứ!...”.
Điều đáng mừng là hầu hết con cái các thương, bệnh binh đều ngoan ngoãn, học giỏi. Nhiều người thi đỗ vào đại học và ra trường, có việc làm ổn định. Ông Bắc nói: “Chắc ông trời thương, ban cho chúng tôi con cái. Người thương binh như chúng tôi đến chăm cho mình còn khó, huống hồ phải chăm con. Nếu một người yếu, một người khỏe còn đỡ, đằng này có gia đình hai vợ chồng đều bị những vết thương hành hạ, những lúc trái gió trở trời, vết thương cũ lại tái phát đau đớn khủng khiếp. Nghĩ đến tương lai, chúng tôi tự nhủ dựa vào nhau, cùng chia sẻ và vượt lên tất cả”.
St: Trường THCS Trần Lãm



