Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc trong hồi ức của Ông nội vào năm 1979
Người ông, một cựu chiến sĩ biên phòng, kể lại những ngày chiến đấu ác liệt ở các khu vực như Pa Nậm Cúm, Mường So và Phong Thổ khi chiến tranh biên giới nổ ra năm 1979. Dù bom đạn khốc liệt, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Sau những ngày tháng chiến đấu, quân và dân địa phương đã đẩy lùi các đợt tấn công. Mang trên mình thương tích của chiến tranh ông luôn nhắc nhở con cháu biết ơn sự hy sinh của các thế hệ đi trước, trân trọng hòa bình và yêu quý Tổ quốc
Trong những tiết học lịch sử, em thường được nghe thầy cô giảng về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng với em ký ức chân thực và sống động nhất là được nghe từ chính lời ông kể. Ông nội em năm nay đã ngoài 70 tuổi dáng người nhỏ, gầy với làn da ngăm đen vì sương gió miền biên viễn. Nhớ lại hồi nhỏ khi bầu trời chuyển tối ông nội lại ngồi bên bếp lửa hồng với giọng nói trầm ấm, một người lính đã từng chiến đấu bảo vệ mảnh đất Lai Châu trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ.
Đầu xuân năm 1979, khi những nụ hoa đào mới chớm nở trên vùng biên giới phía bắc Lai Châu, bình minh bị xé nát bởi tiếng gầm rú của đạn pháo. Trung Quốc đã huy động lực lượng lớn tiến công xâm lược toàn tuyến, trong đó hướng trọng điểm tại Lai Châu là mặt trận ác liệt dọc theo biên giới. Khi ấy ông là một người lính biên phòng tuổi đôi mươi, mang trong mình trái tim sục sôi nhiệt huyết và lời thề giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong ký ức của ông hay những người đồng chí, đồng đội những ngày tháng ấy là chuỗi thời gian đạn lửa rực cháy. Họ là những chàng trai người Thái, người Dao, người Mông, người Hà Nhì mới mười tám, đôi mươi. Đứng chốt giữ trên các điểm cao dọc đường biên thuộc các xã Huổi Luông, Ma Ly Pho, Mù Sang, Vàng Ma Chải hay Sì Lở Lầu (Phong Thổ), họ phải đối mặt với quân thù đông gấp nhiều lần dù hỏa lực địch áp đảo, bao vây sát sườn, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Ông nhớ nhất kỷ niệm chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm nước dưới chiến hào trong làn mưa bom bão đạn. Giữa làn ranh sinh tử, tình đồng đội thiêng liêng hơn bao giờ hết, tiếp thêm sức mạnh của quân và dân ta chặt đứng các mũi tiến công của địch, bảo vệ từng bản làng, quê hương.
Sau những ngày tháng chiến đấu kiên cường, quân và dân Lai Châu đã đẩy lùi được các mũi tiến công, bảo vệ từng tấc núi, tấc sông nơi biên cương. Giữa chiến tranh ông từng bị thương, trên cơ thể vẫn còn lưu lại mảnh đạt pháo làm chứng tích lịch sử cho sự khốc liệt năm nào.
Kết thúc câu chuyện ông luôn căn dặn thế hệ trẻ chúng ta phải biết trân trọng giá trị của hòa bình và luôn tự hào về truyền thống bất khuất của dân tộc. Lắng nghe những câu chuyện thời hoa lửa của ông, em càng thêm kính yêu ông và tự nhủ sẽ cố gắng trao dồi kiến thức, rèn luyện thật tốt để góp phần bảo vệ quê hương, đất nước.


