CUỘC ĐÀO TẨU DƯỚI MƯA RỪNG VÀ CÁI ÔM CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ VIỆT MINH
Khi bình minh hé rạng, đoàn người chạm trán với một toán tuần tra của bộ đội Việt Minh. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, những tù binh được giải thoát đã lao lên ôm lấy các chiến sĩ cách mạng, nghẹn ngào giải thích bằng tiếng Việt: *"Đây là hai người bạn nước ngoài đã cứu chúng tôi!"*. Viên chỉ huy Việt Minh bước đến, không chút ngần ngại, mở rộng vòng tay ôm chặt lấy Kostas vào lòng. Giây phút ấy, người thanh niên Hy Lạp bật khóc. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm nhận được hơi ấm của tình người và sự tôn trọng dâng trào.

Đêm ngày 2 tháng 6 năm 1946, trời Bình Thuận đổ mưa như trút nước. Đồn Chợ Lầu chìm trong bóng tối dày đặc và sự lơi lỏng của những tên lính gác. Đã đến giờ G. Kostas và Merinos âm thầm hành động. Bằng sự dũng cảm và tính toán chính xác, hai ông đã vô hiệu hóa tên chỉ huy, phá khóa phòng giam giải thoát cho 25 tù binh Việt Minh đang bị giam giữ và tra tấn dã man. Không dừng lại ở đó, Kostas còn vác lên vai khẩu súng trung liên Bren cùng hàng ngàn viên đạn — thứ vũ khí cực kỳ quý giá đối với lực lượng cách mạng lúc bấy giờ. Đoàn người lặng lẽ cắt rừng, băng qua những đầm lầy và suối sâu trong đêm tối. Phía sau họ là tiếng còi báo động và những tràng đạn bắn đuổi tuyệt vọng của quân Pháp. Phía trước họ là rừng già u uất và tương lai hoàn toàn vô định.Được đưa về căn cứ chiến khu, Kostas đã có cuộc gặp gỡ lịch sử với các đồng chí lãnh đạo cách mạng. Khi nghe câu chuyện của ông, họ đã vô cùng xúc động. Ông được Bác Hồ gửi thư khen ngợi và trân trọng đặt cho cái tên Việt Nam: Nguyễn Văn Lập. Họ "Nguyễn" — họ của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, tên "Lập" — với ý nghĩa lập thân, lập công, dựng xây một cuộc đời mới trên nền tảng của tự do và chính nghĩa.



