Cuộc Đấu Súng Dưới Lòng Sông Chết
Khi Bình bị cá sấu tấn công dưới nước lúc đang làm nhiệm vụ, Hải đã không bỏ chạy để hoàn thành nhiệm vụ một mình mà quay lại chiến đấu với thú dữ cứu bạn. Sau đó, cả hai vẫn kiên cường cùng nhau hoàn thành việc đặt mìn. Tình đồng chí ở đây là sự gan góc tột độ, không bao giờ để đồng đội đơn độc giữa hiểm nguy, dù đó là kẻ thù hay thú dữ.
Đêm tối mịt mùng trên sông Lòng Tàu, Hải và Bình ngậm ống thở, lặng lẽ lặn sâu dưới mặt nước đầy rẫy thủy lôi và cá sấu. Nhiệm vụ của họ là gắn khối thuốc nổ cực mạnh vào mạn chiếc tàu chở dầu khổng lồ của địch đang neo đậu.
Đang bơi, Hải bỗng thấy sợi dây dù nối giữa cổ tay hai người giật mạnh liên hồi. Anh quay lại và bàng hoàng thấy một con cá sấu lớn đang ngoạm chặt lấy bắp chân của Bình, kéo anh xuống đáy bùn. Trong làn nước đục ngầu, Bình không hề hoảng loạn, anh rút dao găm đâm điên cuồng vào đầu con quái vật, nhưng đồng thời cũng ra hiệu cho Hải bằng tay: "Cắt dây! Đi đi! Hoàn thành nhiệm vụ!"Hải không cắt dây. Anh biết nếu bỏ đi lúc này, Bình sẽ làm mồi cho cá. Nhưng nếu ở lại, cả hai sẽ trễ giờ nổ và cùng tan xác. Hải đưa ra một quyết định táo bạo: Anh bơi ngược lại, dùng đôi bàn tay trần siết chặt lấy hàm con cá sấu, rồi dùng dao găm đâm thẳng vào mắt nó.Giữa cuộc vật lộn sinh tử, máu của cả người và thú loang ra đỏ thẫm một vùng nước. Con cá sấu đau đớn nhả chân Bình ra. Hải nhanh chóng cõng bạn lên lưng, tay vẫn nắm chặt khối thuốc nổ. Họ lặn sâu hơn bao giờ hết để tránh ánh đèn pha rà quét từ trên tàu.Dù chân đau đớn đến tận cùng, Bình vẫn cố gắng phối hợp cùng Hải gắn mìn vào đúng vị trí mục tiêu. Khi tiếng nổ rung trời xé toạc màn đêm, hai bóng người đã kịp dìu nhau ẩn nấp vào rừng đước rậm rạp.Hòa bình lập lại, ông Bình trở về với vết sẹo hình răng cá sấu chằng chịt trên chân. Mỗi khi ngồi bên hiên nhà cùng ông Hải, ông lại cười bảo:
"Cái chân này của tôi giờ là của ông đấy Hải ạ."
Ông Hải chỉ nhấp ngụm trà:
"Mạng ông còn là mạng tôi, cái chân ấy thấm thía gì!"



