Khác

CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI TÊN "CÁO GIÀ" KHMER ĐỎ VÀ CÁI BẪY TRONG PHÒNG HỎI CUNG phần

CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI TÊN "CÁO GIÀ" KHMER ĐỎ VÀ CÁI BẪY TRONG PHÒNG HỎI CUNG phần

Quảng Ninh09/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Tiếp nối phần trước sau khi bắt được tên trùm Khmer đỏ nhưng không khai thác được gì, lại bị hắn dùng vàng dụ dỗ. Trong Hồi ký, Nguyễn Chí Vịnh kể lại như sau)

Câu chuyện chỉ đến thế. Khép lại ở đó. Thất bại. Trận ấy thua trắng. Đó là câu chuyện tôi không thể quên. Câu chuyện với tên địch ngầm Khmer Đỏ sau này đi theo hướng khác và đã giải quyết được.Trong suốt hành trình làm học trò của ông Ba, ông đã đặt vào tôi một thứ lòng tin trong suốt, không tưởng tượng được. Tôi luôn làm thật tốt, thật trung thực mọi việc để có được lòng tin của ông, nhưng chỉ mỗi chuyện về tên tù ngày đó khiến tôi cảm thấy ông chưa thật tin tôi.Trong một bữa cơm ở Hà Nội hay ở Sài Gòn gì đó tôi không nhớ rõ, tôi “xả” nỗi niềm ấm ức của mình với ông:- Thưa chú, có một lần duy nhất cháu nghĩ là chú không tin cháu, là vụ tên... không biết có đúng không?- Tôi nói thật, quyết định để cậu làm vụ đó nhưng thực sự tôi không muốn. Với những gì tôi hiểu được thì cậu không chỉ dừng lại ở cương vị của ngành Tình báo mà còn phát triển lên cao nữa. Tôi không thể để người có tương lai như vậy mà dính vào tình báo của địch. Ngành này “bạc” lắm. Quan hệ dù là mật nhưng sau này khi tôi không còn, số anh em này không còn thì ai làm chứng cho cậu, biết đâu được. Nhưng mà rất may là tôi bị hỏng một kế hoạch, nhưng tôi lại nhận được một lòng tin ở cậu.Nghe ông nói mà tôi... sởn da gà. Sau hơn mười năm ông mới nói với tôi như thế.Sau này vợ tôi kể lại là ông từng nói với vợ tôi: “Cậu ấy đặc biệt thông minh. Những gì ba cậu ấy để lại cậu ấy đã tiếp thu được hết, dù ông mất từ khi cậu ấy còn rất nhỏ. Cho nên cậu ấy sẽ có một tương lai không dừng ở vị trí chỉ huy tình báo và nghề tình báo”.Đúng như ông đã phân tích rằng ông băn khoăn không muốn tôi dính vào chuyện ấy, vì nghề tình báo bạc lắm, “anh thành công hôm nay, nhưng ngày mai người ta chụp cái ảnh rồi nghi anh dính vào tình báo địch thì cãi đi đâu, ai làm chứng?”. Ông lo lắng lúc đó nếu ông mất rồi thì tôi “cãi” làm sao.Qua thất bại ấy, tôi mới thấu hơn tầm nhìn xa của ông Ba, một tấm lòng, một tình thương của ông là như thế, chứ không phải thương mà chiều chuộng, mà tạo sung sướng cho tôi, mà để giúp tôi những việc cụ thể. Ông thương tôi ở chỗ lo cho tương lai của tôi, lo cho cái trung trinh của tôi với điều hay lẽ phải ở đời.Tôi ngộ ra rằng, ông muốn tôi hiểu được ý ông, kiểu như: “Cậu đóng một vai thật xấu để thành công thì tốt, nhưng vai phản diện ấy mà cậu đóng giỏi quá thì coi chừng tôi nghi cả cậu. Vai đó nó “gãy” giữa chừng là phải thôi, vì bản chất của cậu không thể đóng được vai ấy”.Ông bảo:- Tôi biết cậu không thể đóng nổi vai ấy đâu, nhưng cứ thử để cậu làm xem thế nào, chứ thằng này có làm được thì nó cũng không theo mình, cũng không chịu dừng lại đâu. Nó còn dụ cậu làm nữa, nhận tiền nữa. Đến khi vào bẫy rồi thì nó sẽ ép cho đến khi cậu giúp được nó vượt ngục thì thôi. Còn sau đấy nữa...Tôi nghe, tôi nghĩ mà rùng cả mình...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn