CUỘC ĐỜI ANH HÙNG LIỆT SĨ DƯƠNG THANH VIỆT
CUỘC ĐỜI ANH HÙNG LIỆT SĨ DƯƠNG THANH VIỆT
Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, đã có những con người lặng lẽ hiến dâng cả tuổi xuân, hạnh phúc riêng và cả sinh mệnh của mình cho độc lập – tự do của Tổ quốc.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – Liệt sĩ Dương Thanh Việt là một trong những con người như thế.
Ông sinh năm 1933, tại xóm Núi, xã Xuân Phương, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên giữa những biến động của lịch sử, tinh thần cách mạng đã sớm hun đúc trong ông ý chí kiên cường và khát vọng được góp sức cho đất nước.
Năm 1953, ông tham gia Khóa 1 Trường Đào tạo Công an tại Tuyên Quang, chính thức bước vào con đường cách mạng. Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, ông công tác tại Công an Hà Nội, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng trong công tác bảo vệ an ninh trật tự.
Năm 1960, ông vinh dự được tham gia đội bảo vệ Đoàn công tác của Trung ương do Chủ tịch Hồ Chí Minh về thăm Thái Nguyên. Cũng trong giai đoạn này, dù đã có gia đình và hai người con nhỏ, ông vẫn sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường nhận nhiệm vụ mới.
Tháng 4/1965, trước yêu cầu cấp bách của chiến trường miền Nam, ông xung phong vào chiến trường B, công tác tại vùng Phước Thiện – Bình Phước, một địa bàn vô cùng ác liệt. Từ năm 1966 đến 1968, ông là Đội phó Đội Mũi công tác ấp chiến lược, trực tiếp lãnh đạo nhiều hoạt động phá ấp, vận động quần chúng và xây dựng cơ sở cách mạng. Ở đâu khó khăn, nguy hiểm, ở đó có dấu chân người chiến sĩ an ninh Dương Thanh Việt.
Trong đợt Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968, đơn vị ông nhận nhiệm vụ rải truyền đơn, treo cờ tuyên truyền trong vùng địch kiểm soát. Trên đường rút lui, đội bị địch phát hiện và bao vây. Trong trận chiến không cân sức ấy, ông bị thương nặng ở chân.
Biết rằng nếu đồng đội mang mình đi thì cả đội có thể bị tiêu diệt, ông đã kiên quyết ở lại, một mình bắn yểm trợ, cầm chân địch để đồng đội rút lui an toàn. Giữa vòng vây dày đặc, dù bị thương nặng và địch nhiều lần kêu gọi đầu hàng, ông vẫn chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh, trọn vẹn với lời thề của người chiến sĩ cách mạng.
Sự hy sinh của ông không chỉ cứu sống đồng đội, mà còn trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn, năm 2012, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Liệt sĩ Dương Thanh Việt – một sự ghi nhận xứng đáng cho người con ưu tú của quê hương Thái Nguyên.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người như Anh hùng Dương Thanh Việt sẽ còn sống mãi trong lòng dân tộc.
Hôm nay, được sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm trân trọng những hy sinh thầm lặng mà cao cả của thế hệ cha anh đi trước.
Tổ quốc khắc ghi – Nhân dân đời đời nhớ ơn.



