Bài viết

Cuộc đời chị sáu

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân bị áp bức dã man, chị đã sớm hun đúc một lòng căm thù giặc sâu sắc.

TP. Hồ Chí Minh20/08/2026Trần minh thư (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân bị áp bức dã man, chị đã sớm hun đúc một lòng căm thù giặc sâu sắc.

Năm 12 tuổi, chị được anh trai giác ngộ và bắt đầu tham gia cách mạng. Đến năm 14 tuổi (1947), chị chính thức gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và trinh sát. Với sự thông minh, gan dạ và vóc dáng nhỏ nhắn của một cô bé, chị đã thực hiện nhiều trận phục kích, dùng lựu đạn tiêu diệt nhiều tên sĩ quan Pháp và tay sai ác ôn ngay tại địa phương.

⛓️ Chuỗi ngày tù đày và tinh thần bất khuất

Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ ném lựu đạn tại chợ Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu không may bị giặc bắt giữ. Thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, từ đánh đập đến dụ dỗ, hòng bắt chị khai ra tổ chức và đồng đội. Tuy nhiên, trước đòn roi của kẻ thù, người con gái tuổi vị thành niên ấy vẫn giữ vững khí tiết, không hé răng nửa lời.

Tháng 4 năm 1951, thực dân Pháp mở phiên tòa tòa án binh, tuyên án tử hình chị. Do vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của dư luận lúc bấy giờ vì kết án tử hình một người chưa đến tuổi trưởng thành, chúng không dám thi hành án ở đất liền mà lén lút đày chị ra Nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Trong những ngày tháng biệt giam chờ ra pháp trường, chị Sáu vẫn giữ tinh thần lạc quan, tiếng hát của chị vẫn vang lên trong phòng giam để động viên các bạn tù giữ vững ý chí chiến đấu.

🇮🇨 Khí phách hiên ngang trước họng súng kẻ thù

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giặc Pháp bí mật áp giải chị Võ Thị Sáu ra pháp trường xử bắn.

  • Cài hoa lên tóc: Trên đường ra nơi hành hình, nhìn thấy những bông hoa lê-ki-ma (hoa trứng gà) nở rộ, chị đã dừng lại ngắt một bông hoa còn đẫm sương đêm cài lên mái tóc của mình. Bước đi của chị ung dung, bình thản như một người đang dạo chơi.

  • Từ chối rửa tội: Khi một cố đạo đến để làm thủ tục rửa tội trước giờ chết, chị gạt đi và hiên ngang nói: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội."

  • Ánh mắt nhìn thẳng quân thù: Đến phút cuối cùng, tên chánh án hỏi chị có cần bịt mắt hay không. Chị đã thét lớn: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

  • Trước khi loạt đạn tội ác vang lên, chị Võ Thị Sáu đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!". Chị ngã xuống khi chưa tròn 20 tuổi.


    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn