Cuộc đời của Nguyễn Thị Minh Khai
Nguyễn Thị Minh Khai (1910–1941), quê Nghệ An. Tham gia cách mạng từ 17 tuổi, Bí thư Thành ủy Sài Gòn–Chợ Lớn. Bị bắt năm 1940, kiên cường không khuất phục, hy sinh tuổi 31. Được phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nguyễn Thị Minh Khai, tên thật là Nguyễn Thị Vịnh, sinh ngày 30/9/1910 tại xã Vĩnh Yên, thị xã Vinh, tỉnh Nghệ An, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, cô đã được giáo dục tinh thần yêu nước, sớm tiếp cận với những tư tưởng tiến bộ.
Năm 17 tuổi, cô tham gia phong trào cách mạng, gia nhập Việt Nam Cách mạng Đồng chí Hội, rồi sau đó là Đông Dương Cộng sản Đảng. Ngày 3/2/1930, khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, cô chính thức được kết nạp vào Đảng. Năm 1935, cô là đại biểu trẻ nhất tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Mát-xcơ-va, trực tiếp lên tiếng tố cáo tội ác của thực dân Pháp tại Việt Nam.
Năm 1936, cô về nước, được cử vào Xứ ủy Nam Kỳ, làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn, lãnh đạo cao trào cách mạng 1936–1939 với những hình thức đấu tranh linh hoạt, thu hút đông đảo nhân dân tham gia.
Ngày 30/7/1940, sau phiên họp về chuẩn bị khởi nghĩa, cô bị thực dân Pháp bắt. Dù bị tra tấn dã man, kẻ thù không thể khiến cô khuất phục hay khai báo điều gì. Sau khi Khởi nghĩa Nam Kỳ thất bại, địch tuyên án tử hình cô.
Ngày 28/8/1941, Nguyễn Thị Minh Khai hiên ngang bước ra pháp trường Ngã ba Giồng (Hóc Môn, TP.HCM), hy sinh khi mới 31 tuổi. Trước khi ra pháp trường, cô nói: "Tôi sống chỉ có một mục đích: phấn đấu cho độc lập tự do của Tổ quốc, cho hạnh phúc của nhân dân. Nếu tôi phải hy sinh, tôi chỉ tiếc là chưa được phục vụ nhân dân lâu hơn nữa."
Năm 1985, Nhà nước phong tặng cô danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi Nguyễn Thị Minh Khai mãi là tấm gương sáng ngời của người nữ chiến sĩ kiên trung, bất khuất, trọn đời vì nước, vì dân.



