CUỘC ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH QUÂN THÙ
“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù.” Nhắc đến câu nói ấy, nhiều người sẽ nhớ ngay tới Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Mã Lương — một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất.
Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng.
Cha ông là liệt sĩ đã hy sinh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Theo chính sách thời bấy giờ, ông thuộc diện được miễn nghĩa vụ quân sự và có cơ hội tiếp tục con đường học tập đại học.
Nhưng khi Tổ quốc cần, chàng thanh niên trẻ tuổi ấy đã lựa chọn một con đường khác.
Tháng 7/1967, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Gác lại giấc mơ giảng đường.
Gác lại những ưu tiên dành cho con em liệt sĩ.
Để bước vào chiến trường.
Chỉ một thời gian ngắn sau, trong trận Làng Vây – Khe Sanh ngày 6/2/1968, ông bị thương rất nặng.
Một mắt bị hỏng hoàn toàn.
Tưởng như cuộc đời binh nghiệp sẽ khép lại ở tuổi đôi mươi.
Nhưng sau 8 tháng điều trị, khi có cơ hội được đi học ở nước ngoài, ông lại đưa ra một quyết định khiến nhiều người khâm phục.
Xin trở lại chiến trường.
Với một con mắt còn lại.
Từ đó, ông tiếp tục đi qua những chiến trường ác liệt nhất:
Đường 9 – Nam Lào
Lao Bảo
Cửa Việt
Quảng Trị
Quảng Nam
Đà Nẵng
Và nhiều mặt trận khác.
Trong suốt những năm tháng ấy, ông đã tham gia 14 trận đánh lớn.
Lập nhiều chiến công xuất sắc cùng đồng đội.
Tiêu diệt nhiều mục tiêu đối phương
Bắn cháy xe tăng
Bắn hạ trực thăng
Hoàn thành nhiều nhiệm vụ đặc biệt khó khăn
Chính giữa chiến trường, ông được kết nạp Đảng.
Một vinh dự mà nhiều người lính thời ấy luôn xem là phần thưởng thiêng liêng nhất.
Ngày 20/9/1971, khi vừa tròn 21 tuổi, Lê Mã Lương được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Một trong những Anh hùng trẻ tuổi nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam thời kỳ đó.
Nhưng điều khiến nhiều người nhớ tới ông không chỉ là những chiến công.
Mà còn là tinh thần sống.
Tinh thần của một thế hệ đã coi lý tưởng, trách nhiệm và Tổ quốc là điều lớn hơn lợi ích cá nhân.
Trong bức ảnh còn lưu lại từ chiến trường Quảng Trị, người thanh niên ấy vẫn mang gương mặt rất trẻ.
Một gương mặt của tuổi đôi mươi.
Tuổi mà hôm nay nhiều người đang ngồi trên giảng đường, bắt đầu những dự định cho tương lai.
Nhưng thế hệ ấy đã dành tuổi trẻ của mình cho chiến tranh.
Dành những năm tháng đẹp nhất cho đất nước.
Có thể mỗi thời đại có một cách cống hiến khác nhau.
Nhưng những câu chuyện như của Thiếu tướng Lê Mã Lương vẫn luôn nhắc chúng ta rằng:
Giá trị lớn nhất của tuổi trẻ không nằm ở việc sống bao lâu.
Mà nằm ở việc mình đã sống vì điều gì.
Và với nhiều người Việt Nam của thế hệ ấy...
“Cuộc đời đẹp nhất” thực sự đã nằm trên những trận tuyến của một thời đất nước còn khói lửa.



