CUỘC ĐỜI NAM Y TÁ DŨNG CẢM
Trong thời khắc chiến tranh để lại nhiều vết thương cho những con người trẻ tuổi. Nhưng sau những trận đấu kịch liệt đó chiến tranh năm 1975 người chiến sĩ thầm lặng, dũng cảm nơi tuyến đầu, gánh vác sứ mệnh cao cả: cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và hiểm nguy. Không chỉ có tay nghề vững vàng mà còn sở hữu lòng nhân ái, sự kiên cường.
CUỘC ĐỜI NAM Y TÁ DŨNG CẢM
Chú Nguyễn Văn Bé, năm sinh 1936 cư trú tại ấp Hưng Thới 1, xã Phú Tân là 1 trong những tấm gương tiêu biểu của thế hệ cha anh, đã sớm tham gia cách mạng góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Trong thời khắc chiến tranh để lại nhiều vết thương cho những con người trẻ tuổi. Nhưng sau những trận đấu kịch liệt đó chiến tranh năm 1975 người chiến sĩ thầm lặng, dũng cảm nơi tuyến đầu, gánh vác sứ mệnh cao cả: cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và hiểm nguy. Không chỉ có tay nghề vững vàng mà còn sở hữu lòng nhân ái, sự kiên cường.
Ông Nguyễn Văn Bé không ngần ngại đi đến nơi nguy hiểm, vừa cầm súng bảo vệ thương binh vừa mang hộp thuốc chữa những vết thương chiến trường cho các chiến sĩ tham gia chiến đấu trực tiếp với giặc. Thường xuyên đối mặt với bom đạn, pháo kích, với điều kiện khắc nghiệt thiếu thốn, ông Hai Bé vận dụng hết những gì bản thân có được thậm chí dùng lá cây với những bài thuốc dân gian để cứu chữa đồng đội của mình. Sau những lúc cứu chữa nhẹ nhàng để thương binh không bị đau, bước ra ngoài ông lại cầm súng canh gác cho thương binh nghỉ ngơi, với trách nhiệm và tinh thần chiến đấu mãnh liệt ông luôn hoàn thành những nhiệm vụ khá nguy hiểm để có thể đưa đồng đội của mình bị thương về nơi an toàn.
Dù người y tá là nam nhưng đôi tay ông vẫn rất khéo léo, nén bao nỗi sợ để băng bó vết thương tỉ mỉ, dìu thương binh ra khỏi vùng hoả lực. Người y tá thời chiến tranh là những câu chuyện thầm lặng, chứng kiến đồng đội mình ngã xuống, không chỉ chữa những vết thương thể xác mà còn chữa những vết thương tâm hồn nơi biên cương. Dù bản thân cũng mang những nổi niềm không thể nén lại nhưng vẫn cố gắng trợ lực cho đồng đội mình. Sau khi kết thúc trận chiến ông Hai Bé trở về quê hương Phú Tân kết hôn và tiếp tục xứ mệnh là người y tá tại quê nhà, ông giúp đỡ khám chữa bệnh cho bà con tại địa phương miễn phí cùng vợ con mình. Dù quay về cuộc sống đời thường ông vẫn luôn nhớ những ký ức nơi mình tham gia chiến đấu và những khoảnh khắc ông luôn mang trong mình.



