Người có công giúp đỡ cách mạng

CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH TRẺ

Đời lính Sầm Văn Sỹ

Lào Cai29/01/2026PHÙNG THỪA PHÚ (Xã Võ Lao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Sầm Văn Sỹ, sinh năm 1954, sinh ra và lớn lên tại thôn Ngầu 1, xã Võ Lao, tỉnh Lào Cai. Quê tôi thuộc vùng núi nghèo, quanh năm mây phủ, đất đá nhiều hơn lúa ngô. Cuộc sống vất vả lắm, người dân quen với cái đói, cái rét và những mùa nương rẫy trông chờ vào ông trời. Tuổi thơ tôi gắn với con suối trước làng, với những buổi theo ông lên nương, theo bà ra chợ phiên. Những năm đó, chiến tranh còn xa với chúng tôi về mặt không gian, nhưng lại rất gần trong suy nghĩ. Tin tức từ miền xuôi, từ chiến trường dội về bản làng qua những câu chuyện truyền miệng: làng này có người hy sinh, làng kia có người chưa kịp về phép đã ngã xuống. Tôi lớn lên trong những câu chuyện như thế, để rồi trong lòng sớm hình thành một suy nghĩ rất giản dị: đất nước đang chiến tranh thì thanh niên không thể đứng ngoài. Năm tôi vừa tròn 18 tuổi, sức dài vai rộng, chưa đi hết đời người nhưng đã hiểu thế nào là mất mát nên tôi tự nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Chứ không ai ép, cũng không ai cản, vậy là tháng 12 năm 1971, tôi rời quê hương. Sáng hôm ấy trời nhiều sương, con đường đất dẫn ra khỏi thôn Ngầu 1 vắng lặng. Tôi khoác ba lô, ngoái lại nhìn mái nhà tranh lần cuối. Tôi nghĩ tôi không biết ngày nào mới trở về, hay có còn trở về được nữa hay không.?

Ba tháng huấn luyện ở Bắc Thái, Thái Nguyên là quãng thời gian tôi từ một chàng trai miền núi trở thành người lính thực thụ. Gian khổ có, mồ hôi có, nước mắt cũng có, nhưng chính nơi ấy đã rèn cho tôi bản lĩnh để bước vào chiến trường. Khi được giao nhiệm vụ trung đội trưởng Quân đoàn 246, tôi hiểu rằng con đường phía trước không chỉ là chiến đấu cho bản thân, mà còn là trách nhiệm với đồng đội. Rồi chúng tôi hành quân vào Quảng Trị. Nơi ấy khác xa quê hương tôi. Không có rừng núi yên bình, không có tiếng gà gáy sáng, chỉ có bom đạn, khói lửa và sự chết chóc rình rập từng giờ. Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi mà tôi, và biết bao người lính khác, gửi lại tuổi trẻ của mình. Chiến tranh khốc liệt hơn tất cả những gì tôi từng hình dung. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, hôm trước còn nói cười, hôm sau đã không còn. Có những cái chết đến quá nhanh, nhanh đến mức người sống không kịp khóc. Máu hòa vào đất, tiếng bom át tiếng gọi nhau. Giữa sự tàn phá ấy, điều duy nhất giữ chúng tôi đứng vững chính là niềm tin vào ngày chiến thắng và lý tưởng vì Tổ quốc.

Rồi chiến tranh cũng qua. Chúng tôi là những người còn sống bước ra từ đống đổ nát. Chiến thắng có thật, lá cờ vẫn tung bay, đất nước dần yên tiếng súng. Nhưng trong niềm vui ấy luôn có một khoảng trống rất lớn. Bởi chiến thắng này được đánh đổi bằng xương máu của biết bao đồng đội, những người đã nằm lại mãi mãi ở Quảng Trị, ở những dòng sông, những hố bom không tên. Ngày tôi xuất ngũ trở về quê hương năm 1976, Võ Lao vẫn nghèo, nhưng hòa bình đã về. Tôi đứng trên mảnh đất cũ, nhìn lại quãng đường đã đi qua, lòng vừa tự hào vừa đau xót. Tự hào vì mình đã sống trọn nghĩa vụ của một người lính. Đau xót vì chiến tranh đã lấy đi quá nhiều thứ: tuổi trẻ, bạn bè, và cả những giấc mơ chưa kịp thành hình. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi không ca ngợi chiến tranh. Tôi chỉ nhớ về những con người đã sống và hy sinh trong chiến tranh. Chiến thắng là điều đáng trân trọng, nhưng nỗi nhớ đồng đội và sự tàn phá của chiến tranh sẽ mãi là vết hằn không bao giờ phai trong cuộc đời người lính như tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH TRẺ | Câu chuyện thời hoa lửa