CUỘC ĐỜI VÀ NỘI DUNG TRONG THƠ CỦA HỒ XUÂN HƯƠNG
Nguyễn Tố Uyên
Nhà thơ nữ Hồ Xuân Hương (1772 – 1822) được giới nghiên cứu văn học mệnh danh là “bà chúa thơ Nôm”, “một nhà thơ kiệt xuất, một tài năng văn học độc đáo” có một không hai trong lịch sử văn học Việt Nam. Bà không chỉ được đánh giá cao ở trong nước mà còn được sự đánh giá cao trên văn đàn thế giới. R.Tago trước kia, và gần đây nhà thơ Pháp có tên tuổi ở châu Âu – Jăng Rixtal – trong bài Tựa bản dịch thơ Hồ Xuân Hương sang tiếng Pháp, đã coi Hồ Xuân Hương là “một trong những tên tuổi lớn của văn học Việt Nam và không chút nghi ngờ, là một trong những nữ sĩ hàng đầu của châu Á”. Nhưng về đời bà còn rất nhiều tranh luận, những phát hiện, tìm tòi mới về tiểu sử, thân thế, thời đại, tác phẩm của bà cùng với bao nhiêu vấn đề tranh luận khác xung quanh hiện tượng xã hội văn học dân tộc độc đáo này sẽ mãi còn tiếp tục.
Thiên tài, kỳ nữ, hay nói giản dị hơn: Danh tài độc đáo Hồ Xuân Hương, tên tuổi kỳ diệu ấy vượt qua mọi cuộc tranh luận xưa nay .
Hồ Xuân Hương xuất hiện giữa làng văn học Việt Nam ở Thế kỷ XVII như một hiện tượng lạ. Cái lạ trong phong cách của bà khác hẳn với hình thể trào lưu văn học lúc bấy giờ, mà có lẽ ít có nghệ sĩ nào có được. Thơ Xuân Hương dí dỏm,hài hước đến thô tục xong lại thâm thuý đến lạ thường.
Người đọc thường nói đến Xuân Hương với những chùm thơ viết về người phụ nữ đầy lênh đênh và sóng gió, với những trăn trở và bế tắc về cuộc đời: tình duyên, hạnh phúc, lứa đôi.Cái hay mà Xuân Hương tạo ra chính là đã đem lại sự đồng cảm với những người phụ nữ tài hoa nhưng bạc mệnh, phải chăng bằng chính cuộc đời ngang trái và dở dang của mình mà Xuân Hương đã viết nên những vần thơ như quằn quại, than thở về thân phận của mình nói riêng và hình ảnh người phụ nữ trong xã hội Phong Kiến điêu tàn nói chung.


