“Cuộc gọi không bao giờ bắt máy”
“Cuộc gọi không bao giờ bắt máy”
Ở một xóm nhỏ thuộc huyện Đức Thọ, có một người mẹ đã quen với việc bấm một số điện thoại mà không bao giờ có hồi âm. Đó là số của con trai bà – người lính đã hy sinh nơi chiến trường, nhưng bà chưa từng xóa khỏi chiếc điện thoại cũ, bởi với bà, chỉ cần còn giữ số ấy, nghĩa là vẫn còn một sợi dây nối với con, dù mong manh đến mấy. Mỗi khi nhớ con, bà lại mở danh bạ, dừng thật lâu ở cái tên quen thuộc, rồi run run ấn gọi, như thể đang chuẩn bị cho một điều gì đó vừa hy vọng, vừa sợ hãi.
Đầu dây bên kia vẫn chỉ là những tiếng “tút… tút…” đều đều, lạnh lẽo, kéo dài đến vô tận. Nhưng bà không tắt vội. Bà áp điện thoại sát vào tai, mắt nhắm lại, cố lắng nghe, như thể trong khoảng lặng giữa những hồi chuông ấy, có thể chen vào một giọng nói thân quen. Có lần, bà khẽ gọi: “Con ơi…”, rất nhỏ thôi, như sợ nếu nói to quá, giấc mơ mong manh ấy sẽ vỡ ra.
Người trong xóm ai cũng biết chuyện. Có người thương, có người xót, khuyên bà đừng gọi nữa, vì mỗi lần như vậy chỉ làm nỗi đau lặp lại. Nhưng bà chỉ cười buồn, ánh mắt đượm một nỗi xa xăm khó gọi tên, rồi nói: “Nghe chuông là biết máy nó vẫn còn… biết đâu một lúc nào đó, nó nhấc máy thật thì sao.” Câu nói tưởng như đơn giản, nhưng lại khiến người nghe nghẹn lại, không ai dám nói thêm lời nào.
Có những buổi tối mất điện, cả xóm chìm trong bóng tối, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Bà ngồi trước hiên, chiếc điện thoại đặt bên cạnh, màn hình thỉnh thoảng sáng lên rồi lại tắt. Bà không gọi nữa, chỉ mở danh bạ, nhìn tên con, đưa ngón tay chạm nhẹ vào đó, rồi rút lại, như chạm vào một điều gì quá đỗi thiêng liêng. Gió đêm thổi qua, mái tóc bạc của bà lay nhẹ, còn ánh mắt thì vẫn hướng ra con đường làng tối hun hút, như đang chờ một dáng hình quen thuộc trở về.
Rồi một lần, vào đúng ngày giỗ con, bà lại bấm gọi. Vẫn là những tiếng “tút… tút…” ấy. Nhưng lần này, bà không đợi hết hồi chuông. Bà đưa điện thoại lên môi, khẽ nói, giọng run run mà rõ ràng: “Mẹ nhớ con lắm… nếu nghe được thì về với mẹ một lần thôi.” Nói xong, bà tắt máy, ôm chiếc điện thoại vào ngực, ngồi lặng rất lâu.
Từ hôm đó, bà ít gọi hơn. Nhưng chiếc điện thoại vẫn luôn được sạc đầy, đặt ở đầu giường mỗi đêm. Bởi bà tin rằng, nếu một ngày nào đó con gọi lại, dù chỉ là trong một khoảnh khắc rất ngắn, bà cũng nhất định sẽ không để lỡ.



