Người có công giúp đỡ cách mạng

Cuộc gọi không kịp bắt máy

Điện thoại rung lên khi tôi đang họp. “Ba gọi…” Tôi nhìn, rồi tắt. — “Để lát gọi lại.” Cuộc họp kéo dài. Rồi tôi quên mất. Đến tối, tôi mới nhớ ra. Tôi gọi lại. Không ai bắt máy.

Quảng Ngãi01/04/2026Trần Thị Trinh (xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điện thoại rung lên khi tôi đang họp.

“Ba gọi…”

Tôi nhìn, rồi tắt.

— “Để lát gọi lại.”

Cuộc họp kéo dài. Rồi tôi quên mất.

Đến tối, tôi mới nhớ ra. Tôi gọi lại.

Không ai bắt máy.

Một lúc sau, cô tôi gọi đến.

Giọng cô nghẹn lại:
— “Ba con… nhập viện rồi.”

Tôi lao đến bệnh viện. Hành lang trắng toát, lạnh lẽo.

Khi tôi đến nơi… ba đã nằm yên.

Bác sĩ nói, trước khi đi, ba chỉ kịp nói:
— “Gọi con trai tôi…”

Tôi đứng lặng.

Cuộc gọi chiều nay… là lần cuối cùng.

Nhưng tôi đã không bắt máy.

Từ đó về sau, mỗi khi điện thoại reo, tôi không bao giờ dám để lỡ.

Chỉ tiếc rằng… người gọi quan trọng nhất… sẽ không bao giờ gọi nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn