Cuộc hành quân bộ ròng rã gần 2 tháng trời
Cuộc hành quân bộ ròng rã gần 2 tháng trời
Trong những trang nhật ký thời hoa lửa, có những ký ức không nằm ở những trận đánh giáp lá cà oanh liệt, mà khắc sâu vào xương tủy bằng những bước chân. Đó là hành trình vượt Trường Sơn đi cứu nước – một cuộc hành quân bộ ròng rã gần hai tháng trời của những chàng trai, cô gái mười tám, đôi mươi gác lại bút nghiên nơi giảng đường miền Bắc để hướng về miền Nam ruột thịt.
Vai nặng chí bền: Chiếc ba lô "con cóc" gánh cả giang sơn
Ngày xuất phát, hành trang trên vai mỗi người lính trẻ là chiếc ba lô "con cóc" nặng đến ba, bốn mươi cân. Bên trong không chỉ có quân trang, lương khô, võng bạt, mà còn có cả những cuốn sổ tay chép đầy thơ, những lá thư hậu phương thơm mùi mực mới và cả những hoài bão của tuổi trẻ.
Những ngày đầu, đôi vai rớm máu vì quai đeo siết chặt, bàn chân phồng rộp những bọng nước phập phồng đau nhói. Người đi trước bảo người đi sau lấy gai tre đâm vỡ bọng nước, rắc tí muối vào rồi lại xỏ giày xốc ba lô bước tiếp. Dưới cái nắng cháy da của đại ngàn hay những cơn mưa rừng xối xả dai dẳng dường như không bao giờ dứt, những đôi chân ấy vẫn bền bỉ nhịp bước, biến những dốc cao dựng đứng thành lối đi của lòng quả cảm.
Những đêm sốt rét rừng và tình đồng đội sưởi ấm
Kẻ thù đáng sợ nhất trên chặng đường hành quân không chỉ là bom đạn của giặc Mỹ rình rập trên đầu, mà còn là những cơn sốt rét ác tính run bần bật giữa rừng sâu.
Có những đêm dừng chân bên cánh võng, sương muối xuống lạnh thấu xương, một đồng chí lên cơn sốt, cả tiểu đội quây quần bên cạnh. Người nhóm lửa sưởi ấm, người xoa bóp, người nhường từng giọt nước ấm cuối cùng trong bình tông. Những cái nắm tay thật chặt trong bóng tối, những lời thì thầm động viên: "Cố lên đồng chí ơi, sắp đến nơi rồi!" đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng đội bùng lên ấm áp, dìu dắt nhau qua từng chặng đường, quyết không để một ai bị bỏ lại phía sau.
Tiếng hát át tiếng bom dưới tán lá trung quân
Suốt hai tháng ròng rã đi bộ xuyên rừng, vượt qua bao nhiêu con dốc không tên và những dòng suối lũ chảy xiết, thứ duy nhất giúp những người lính trẻ quên đi cái mệt, cái đói chính là tiếng hát.
Dưới những tán lá trung quân không bao giờ cháy đượm, tiếng đàn guitar tự chế vang lên mộc mạc. Họ hát cho nhau nghe về quê hương, về mái trường, về người mẹ đang ngóng chờ nơi ngõ nhỏ, và hát cả bài ca hy vọng về ngày thống nhất. Sự lạc quan của tuổi trẻ đã biến những gian lao thành chất thơ, biến cuộc hành quân gian khổ thành một bản hùng ca bất hủ của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai".
Lời kết: Hai tháng hành quân bộ băng rừng vượt núi là một phép thử nghiệt ngã nhưng cũng chính là trường học lớn tôi luyện nên những "đôi chân chí thép". Khi bước chân đến chiến trường miền Nam, những cậu học sinh thư sinh ngày nào đã trở thành những chiến sĩ kiên cường, mang theo ngọn lửa nhiệt huyết để dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.



