Cuộc hành quân đầu đời của người lính
Tháng 6 năm 1974, tại Bắc Thái – một điểm huy động, huấn luyện và tập kết của quân đội miền Bắc – Cậu lính trẻ Ma Văn Tỏn nhận lệnh chuẩn bị hành quân vào chiến trường. Bắc Thái thời ấy là một mắt xích then chốt trong hệ thống hậu phương chiến lược: nơi tiếp nhận lương thực, trang bị vũ khí, nơi huấn luyện quân sự trước khi bộ đội được điều động vào các chiến trường phía Nam.
Từ Bắc Thái, đoàn quân của ông rời doanh trại, bắt đầu cuộc hành quân dọc theo tuyến hành lang chiến lược Trường Sơn, đi qua Vinh – nơi từng là huyết mạch giao thông thiết yếu. Hành trình trước mắt không chỉ là quãng đường địa lý, mà là cuộc thử thách cả về thể lực lẫn tinh thần, khi mỗi bước tiến đều có thể là bước lạc vào vùng bom mìn còn sót lại.
Qua Lào – nơi mà tuyến đường Trường Sơn chồng lên những vùng rừng núi hiểm trở – đoàn quân lặng lẽ tiến sâu. Đây là tuyến hành quân xương sống của bộ đội chủ lực miền Bắc, nơi các đơn vị phải đối mặt không chỉ với thiên nhiên khắc nghiệt mà còn với di sản chiến tranh: bom bi chưa nổ, mìn chống bộ binh, bẫy phục kích từ những tay súng thiện chiến.
Ông Tỏn nhớ lại những ngày “dò bom bằng chân trần, vừa đi vừa gỡ, nhưng phải tuyệt đối giữ đội hình không một thương vong”. Có những buổi chiều, gió rít qua tán rừng như tiếng thở dài của núi rừng, báo hiệu những tháng ngày khắc nghiệt phía trước. Tiếng máy bay trinh sát vút qua, không còn lời đe dọa trực tiếp như trước đây, nhưng lại là hồi chuông nhắc nhở rằng ở phía trước là khu vực chiến sự thực sự.
Buôn Ma Thuột, điểm đến của đoàn quân, không chỉ là một thị trấn. Đó là đòn bẩy chiến lược của toàn bộ Chiến dịch Tây Nguyên 1975, mở đầu cho một chuỗi thắng lợi làm đảo lộn cục diện chiến tranh. Hành trình Trường Sơn năm đó không chỉ rèn thể xác người lính, mà còn là hành trình tâm lý, nơi họ rời bỏ tuổi trẻ để bước vào lửa đạn của lịch sử.


