Cuộc hội ngộ dưới mái nhà rông
Hơn bốn mươi năm sau ngày hoàn thành nhiệm vụ, những người lính từng chiến đấu ở Tây Nguyên hẹn gặp nhau tại một nhà rông của làng cũ.
Tóc ai cũng bạc.
Có người chống gậy.
Có người đưa theo cháu nội, cháu ngoại.
Nhưng khi vừa nhìn thấy nhau, chúng tôi vẫn gọi đúng tên đồng đội như ngày còn ở đơn vị.
Anh Nguyễn Văn Hải cười lớn:
"H'Moan vẫn còn khỏe hơn hồi hành quân Chư Đăng Ya."
Tôi đáp:
"Già rồi, chỉ còn cái giọng là chưa đổi."
Tiếng cười vang lên dưới mái nhà rông.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi ngỡ như mình vừa trở lại tuổi đôi mươi.
Buổi chiều, già làng đánh một hồi chiêng dài.
Thanh niên trong làng mang cơm lam, gà nướng và ghè nước đến mời.
Một già làng xúc động nói:
"Ngày trước bộ đội cùng dân giữ buôn làng. Hôm nay buôn làng mời bộ đội về."
Không ai nói nhiều.
Mọi người cùng nâng chén nước, nhìn về dãy núi phía xa.
Trong lòng mỗi người đều hiện lên hình bóng của những đồng đội không còn có mặt.
Sau chiến tranh, mỗi người trở về một quê hương khác nhau.
Có người mang trên mình thương tật.
Có người đã ra đi vì tuổi tác và di chứng chiến tranh.
Buổi gặp mặt hôm ấy, chúng tôi dành gần một giờ chỉ để đọc tên từng đồng đội đã mất.
Không khí rất lặng.
Nhưng đó là sự lặng im của lòng biết ơn.
Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn sống trong ký ức của những con người bình dị. Các cháu hãy lắng nghe những câu chuyện của thế hệ đi trước, biết trân trọng hòa bình, gìn giữ khối đại đoàn kết các dân tộc và góp sức xây dựng Tây Nguyên, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Những điều bình yên hôm nay chính là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của nhiều thế hệ.



