Cuộc hội ngộ sau nửa thế kỷ
Cuộc hội ngộ sau nửa thế kỷ
Một buổi chiều tháng Mười năm 2026, có một chiếc xe ô tô biển số Hà Nội chạy thẳng vào sân trường. Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên dáng vẻ trí thức, đi cùng một chàng thanh niên trẻ mang theo máy ảnh và các thiết bị quay phim.
Người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy ông Thành đang tưới nước bên gốc phượng vĩ già thì sững lại. Ông ta vội vã bước tới, giọng run run:
"Bác... bác có phải là bác Thành, bạn chiến đấu của bố Lâm con không ạ?"
Ông Thành buông gáo nước, ngỡ ngàng nhìn người đối diện. Gương mặt kia, vầng trán kia có nét gì đó quá đỗi quen thuộc.
"Tôi là con trai của Lâm — lính liên lạc Trung đoàn 48 đây bác! Bố con trước khi mất... à không, bố con hy sinh ở Thạch Hãn, nhưng mẹ con ở quê trước khi qua đời luôn nhắc về bác, về cuốn sổ tay và chiếc nhẫn đồng..."
Hóa ra, sau bao năm tìm kiếm, người con trai của Lâm (người đồng đội đã hy sinh bên bờ sông Thạch Hãn trong Chương 3) giờ đã là một nhà báo kỳ cựu. Anh cùng con trai của mình (cháu nội của Lâm) lặn lội lên tận đây để thực hiện một bộ phim tài liệu về những người lính sinh viên năm xưa.
Ông Thành lặng người đi, rồi hai người đàn ông — một già một trẻ — ôm chặt lấy nhau giữa sân trường. Những ký ức của mùa hè đỏ lửa năm 1972 như một cuốn phim quay chậm ùa về, sống động và nghẹn ngào.
Tối hôm đó, bên bếp lửa nhà sàn, ông Thành trịnh trọng lôi cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ ra. Anh chàng thanh niên trẻ (cháu nội liệt sĩ Lâm) cẩn thận dùng máy ảnh hiện đại chụp lại từng trang giấy ố vàng loang lổ vết đạn, chụp cả bài thơ cuối cùng viết cho bà Mai và những dòng chữ ghi vội của năm 2026.
"Cháu sẽ số hóa cuốn sổ này," cậu thanh niên hào hứng nói, "Cháu sẽ đưa câu chuyện 'Thời hoa lửa' của ông, của nội cháu lên mạng xã hội, để các bạn trẻ thời nay biết rằng hạnh phúc và hòa bình mà chúng cháu đang có được đánh đổi bằng những điều vĩ đại như thế nào."



