Bài viết

Cuộc hội ngộ trong “địa ngục trần gian” Thừa Phủ

Cuộc hội ngộ trong “địa ngục trần gian” Thừa Phủ

Phú Thọ16/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

uộc hội ngộ trong “địa ngục trần gian” Thừa Phủ

Sau khi làm chủ nhiều mục tiêu trọng yếu của TP.Huế trong những ngày đầu Tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968, quân giải phóng vẫn còn một nỗi canh cánh trong lòng: nhà lao Thừa Phủ. Đó không chỉ là một nhà tù, mà là nơi hơn 2.200 cán bộ, đảng viên, du kích của ta đang bị giam cầm, tra tấn ngày đêm – một “địa ngục trần gian” đúng nghĩa.

Với những người lính Đại đội 2, Trung đoàn 9 – Cù Chính Lan, trong đó có chiến sĩ Nguyễn Ngọc Loan, Thừa Phủ là mục tiêu đặc biệt. Không chỉ vì giá trị quân sự, mà bởi phía sau những bức tường dày đặc kia là sinh mạng của hàng ngàn đồng đội, đồng chí, những người có thể bị xóa sổ chỉ bằng một nút bấm.

Quân địch đã chuẩn bị rất kỹ cho kịch bản tàn sát. Tất cả các phòng giam đều được gài mìn claymore, kết nối hệ thống điều khiển từ xa. Chỉ cần quân ta tiến công bất thành hoặc bị đẩy lùi, toàn bộ nhà lao sẽ bị kích nổ. Thời gian khi ấy không tính bằng giờ, mà bằng từng nhịp thở.

3 giờ sáng ngày 2.2.1968, Đại đội 2 nhận lệnh tiến công. Nguyễn Ngọc Loan được giao nhiệm vụ đặc biệt: mang theo bộc phá 5 kg, sẵn sàng đánh các lô cốt chủ lực bảo vệ nhà tù. Địch canh gác nghiêm ngặt, trên bức tường dày đến 80 cm, chúng bố trí từng hòm lựu đạn, cứ mỗi 15–20 mét lại có một tổ phòng thủ.

Sau khi chiếm được khu vực cửa chính, quân ta rơi vào thế giằng co. Hệ thống điện bị cắt, cửa nhà lao không thể mở. Hai quả B40 được bắn liên tiếp nhưng đều không phá được ổ khóa. Nếu bắn tiếp, nguy cơ kích nổ mìn là rất lớn. Không khí lúc đó căng thẳng đến nghẹt thở.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, một điều không ai ngờ tới đã xảy ra. Một hàng binh xuất hiện, giơ tay xin dẫn đường. Không ai có thời gian nghi ngờ. Người lính ấy nói ngắn gọn: “Theo tôi”. Anh dẫn bộ đội men theo một lối cửa phụ ít được chú ý.

Cánh cửa nhỏ mở ra trong bóng tối. Khi những chiến sĩ đầu tiên bước vào bên trong, tiếng hô vang lên như xé toạc màn đêm:
“Bà con dậy đi! Bộ đội giải phóng đã vào rồi!”

Từ các phòng giam chật hẹp, những cánh cửa bị đạp tung. Tù nhân ùa ra, người gầy rộc, người đầy thương tích, có người không đứng vững nổi. Trong ánh sáng lờ mờ, họ ôm chầm lấy bộ đội. Không cần hỏi tên, không cần giới thiệu. Chỉ có nước mắt, những cái siết tay run rẩy và tiếng nức nở vỡ òa.

Nguyễn Ngọc Loan nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy. Đó không phải niềm vui chiến thắng thông thường. Đó là cảm giác gặp lại người thân tưởng đã mất, là khoảnh khắc sự sống chiến thắng cái chết trong gang tấc.

Đêm ấy, quân ta tiêu diệt 26 tên ác ôn, vô hiệu hóa hệ thống phá hủy và giải phóng toàn bộ hơn 2.200 tù nhân. Nhưng niềm vui không kéo dài lâu. Cuộc chiến giữ Huế bước vào giai đoạn ác liệt hơn bao giờ hết. Đồng chí Trung đoàn trưởng Trần Văn Khám hy sinh ngay sau đó, Chính ủy Lê Khả Phiêu trực tiếp kiêm nhiệm chỉ huy trung đoàn.

Với những người lính Đại đội 2, Thừa Phủ không chỉ là một chiến công. Đó là minh chứng rằng, giữa bom đạn tàn khốc, quân giải phóng không chỉ đánh giặc bằng súng đạn, mà bằng cả lòng nhân đạo, bằng quyết tâm bảo vệ sinh mạng đồng bào, đồng chí đến phút cuối cùng.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức về đêm giải phóng Thừa Phủ vẫn sống động trong tâm trí Nguyễn Ngọc Loan – như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Nguồn: Tổng hợp, báo CAND

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn