Khác

cuộc sống gian khổ của người lính nơi chiến trường qua lời kể của một người lính tên là Lê Văn Hạnh.

cuộc sống gian khổ của người lính nơi chiến trường qua lời kể của một người lính tên là Lê Văn Hạnh.

Thanh Hóa10/03/2026xã Thiệu Trung4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện không phải là một chiến công lớn, mà chỉ là một ngày rất bình thường của những người lính trong thời chiến, nhưng lại cho thấy rõ sự vất vả và tình đồng đội sâu sắc. Vào một ngày cuối mùa mưa, đơn vị của Hạnh nhận nhiệm vụ hành quân xuyên qua một khu rừng lớn để kịp đến vị trí tập kết trước khi trời sáng. Từ lúc chiều muộn, cả đơn vị đã bắt đầu lên đường. Con đường rừng hẹp, hai bên là những bụi cây rậm rạp, mặt đất thì trơn vì mưa vừa dứt. Mỗi người lính mang trên lưng một chiếc ba lô nặng, bên trong có quần áo, một ít lương thực, bi đông nước và vài vật dụng cần thiết. Đi được một lúc thì trời bắt đầu tối hẳn, chỉ còn ánh trăng mờ chiếu xuống qua những tán cây cao. Đường rừng nhiều đoạn lầy lội, có chỗ bùn ngập đến mắt cá chân. Nhiều người trượt chân suýt ngã, nhưng đồng đội đi phía sau lập tức đưa tay đỡ. Không ai nói nhiều, mọi người chỉ lặng lẽ bước đi theo hàng, giữ khoảng cách và thỉnh thoảng ra hiệu cho nhau khi gặp đoạn đường khó. Sau nhiều giờ hành quân, khoảng gần nửa đêm, đơn vị dừng lại nghỉ bên một con suối nhỏ trong rừng. Tiếng nước chảy róc rách nghe rất rõ trong không gian yên tĩnh. Ai cũng mệt sau một chặng đường dài nên tranh thủ ngồi xuống những tảng đá hoặc gốc cây. Lê Văn Hạnh lấy từ trong túi ra nắm cơm vắt đã chuẩn bị từ trước, ăn cùng một ít muối. Bữa ăn rất đơn giản nhưng lúc đó ai cũng thấy quý vì đã đi cả buổi tối chưa được ăn gì. Một người đồng đội ngồi bên cạnh Hạnh còn lấy trong túi ra một miếng lương khô nhỏ rồi bẻ đôi, đưa cho Hạnh một nửa và nói rằng ăn thêm cho đỡ đói. Những hành động giản dị như vậy khiến mọi người cảm thấy ấm lòng giữa rừng sâu lạnh lẽo. Nghỉ được khoảng hai mươi phút, chỉ huy ra hiệu tiếp tục lên đường. Lúc này sương đêm bắt đầu xuống, không khí trong rừng trở nên lạnh hơn. Quần áo nhiều người vẫn còn ẩm vì mưa lúc chiều, nhưng không ai than phiền. Tất cả lại tiếp tục bước đi trong im lặng, cố gắng giữ sức để đến nơi trước khi trời sáng. Khi những tia sáng đầu tiên của buổi sáng bắt đầu xuất hiện phía chân trời, đơn vị cũng vừa đến được vị trí tập kết. Ai cũng mệt rã rời, chân tay bùn đất bám đầy, nhưng khi nhìn thấy tất cả đồng đội đều đã đến nơi an toàn, mọi người lại nở nụ cười nhẹ nhõm. Sau này Lê Văn Hạnh thường nói rằng những ngày tháng gian khổ ấy là điều anh không bao giờ quên. Không phải vì sự vất vả, mà vì chính trong hoàn cảnh khó khăn nhất, tình đồng đội và sự quan tâm lẫn nhau giữa những người lính lại trở nên rõ ràng và đáng quý hơn bao giờ hết. Những kỷ niệm giản dị ấy đã theo anh suốt nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn